Jump to content
Sign in to follow this  
Duong Kim Dung

Guitarist và Focal Dystonia

Recommended Posts

GUITARIST VÀ FOCAL DYSTONIA

Những Nguyên Do Gây Nên Tật Focal Dystonia Cho Guitarist

Một Số Cách Tập Để Khắc Phục

Mình rất mê đàn, 9 tuổi bắt đầu chơi modern guitar. Khoảng 14 tuổi bắt đầu tìm thầy học đạo. Học thầy Nguyễn Quang Tri 7 tháng (kéo dài trong 2 năm, vì hết tiền nên tháng học tháng nghỉ), thầy Dương Thiệu Tước 3 tháng, anh Phùng Tuấn Vũ 9 tháng (kéo dài trong 2 năm).

Năm 18 tuổi, học trường Mỹ Thuật Trang Trí Biên Hoà (1978), trong những giờ bạn bè nghỉ ngơi, vui chơi thì mình ôm đàn say mê tập luyện. Mình biểu diễn guitar nhiều lần trước khi vô học ở Nhạc Viện, mình đã chơi gần như hoàn chỉnh các tác phẫm khó như Chaconne hay các Suite của J.S.Bach, cũng như nhiều tác giả nổi tiếng khác. Khi được đặc cách thi vào Nhạc Viện. mình cũng thi với bài Chaconne. Trong những lần biểu diễn của mình ở Câu Lạc Bộ Guitar Phú Nhuận, anh Phùng Tuấn Vũ, đã giới thiệu "lần đầu tiên trên sân khấu VN, tác phẩm Chaconne (và sau đó là toàn bộ 3 chương Concierto de Aranjuez ) được trình tấu. Ở VN thời điểm nầy, số guitarist chơi được các tác phẩm nầy không nhiều, mình muốn nói những điều nầy để những guitarist trẻ thấy rằng, nếu luyện tập đúng cách, sẽ có thể chơi được các tác phẩm khó như trên. Nếu tập luyện sai, các tác phẩm đó sẽ chỉ là những điều mơ ước (như mình đang vướng phải và đang mơ ước lại thời gian trước với các tác phẩm mình đã từng chơi và từng tự hào.....) Tốt nghiệp Trung Cấp Guitar với điểm tuyệt đối, mình tập đàn và biểu diễn guitar một cách thuận lợi, tốt đẹp. Đôi khi mình còn thoả mãn về khả năng kỹ thuật khá là hoàn thiện của mình.

Đó là thời gian 27 năm trước, nếu vẫn theo cách tập đàn bình thường, có lẽ bây giờ mình sẽ vô cùng hạnh phúc và khả năng kỹ thuật cũng như diễn tấu sẽ càng hoàn thiện hơn. Thời gian đó, mặc dầu đã đạt được khả năng kỹ thuật có thể gọi là tốt rồi, nhưng lòng thật sự ham mê guitar cùng sự cố gắng nhiệt thành để sao cho ngày càng giỏi hơn, mình suy nghĩ "sao không chọn cặp i a làm cặp ngón chính trong mọi câu chạy ngón, vì độ dài 2 ngón này tương đương với nhau". Thế là thay vì dùng cặp i m mình đã thay thế hoàn toàn bằng i a, dĩ nhiên với arpèges thì vẫn là i m a. Lúc đó mình tập đàn khoảng 8 giờ mỗi ngày, hơn một nữa thời gian là tập kỹ thuật 2 tay, thời gian còn lại mới tập tác phẩm. Chạy gamme từ tốc độ 140 (1 phách 4 nốt), với i a, chỉ sau thời gian ngắn, tốc độ đã vọt lên 150 một cách dễ dàng.

Khoảng 2 năm cuối Trung cấp, mình đã bắt đầu cảm thấy những trục trặc xuất hiện khi đàn arpèges (i m a m i, a m i m a….), nó không thoải mái, cảm thấy các ngón hơi kỳ kỳ... Dần dần tốc độ tiếp tục tăng lên 168, với người tập đàn hẳn ai cũng biết tốc độ càng cao thì nhích lên thêm càng rất khó. Có lần trong Nhạc Viện, tình cờ ngồi chơi với một guitarist cao thủ bậc thầy, cao thủ cao hứng rủ mình thi chạy nhanh, tốc độ mình đã vọt hơn guitarist đó đến 6 phách, cao thủ đó thật sự bất ngờ vì tốc độ của mình. Nhưng than ôi, cao thủ bậc thầy đó chắc rằng cũng không biềt điều sai lầm tai hại để mà khuyên nhủ mình hãy ngưng việc luyện tập thường xuyên với cặp i a. Trong lúc ngẫu nhiên vui chơi, dù mình thắng cuộc trong việc chạy đua tốc độ, nhưng thật sự chắc chắn rằng cả 2 cùng không thể biết bản thân mình đang lao vào con đường sai lạc, nguy cơ dẫn đến "tẩu hoả" sau nầy !

Tốt nghiệp Đại Học vẫn với số điểm tuyệt đối. Nhưng thật sự mình đã cảm thấy điều bất ổn lớn ngày càng hình thành rõ rệt cho ngón m. Mình tập luyện rất chăm chỉ, nghiêm túc, vẫn tập đủ các cặp i a, i m và m a, nhưng khi đàn tác phẩm, nhất là các câu chạy, vẫn hoàn toàn chủ yếu với cặp i a, khi đó, ngón m tự nhiên nó sẽ hoặc là bung ra ngoài, hoặc là nằm co vô bên trong bàn tay. Ngón m của mình co vô bên trong ( thường là bị co vô bên trong hơn là bung ra ngoài)

Tiếp tục tăng tốc độ lên đến 180 chỉ vài năm sau. Thời khắc nầy mình vẫn biểu diễn tương đối cũng còn bình thường, chỉ khi gặp arpèges với i m a m i… thì hơi không thoải mái, mình đặc biệt thích bài tốc độ. Khoảng 10 năm ưu tiên rèn luyện để chơi với ia. Thời gian sau bất ngờ “tai họa” ập tới thật sự. Không thể đàn những câu chậm, dù là móc hay ép, không điều khiển ngón m theo ý muốn, vì vậy khi đàn rất dể bị va quẹt vào các dây kế cận, arpèges với i m a m i… thì rất tệ hại. Mình đã vô cùnh bực mình và chán nãn. Quyết định làm đơn xin nghỉ dạy đàn ở Nhạc Viện. Thầy Nguyễn Văn Đầy, trưởng phòng Giáo Vụ lầy làm tiếc và khuyên nhủ mình sao lại bỏ trường, bỏ nghề. Thời gian đó mình là một trong những solist chủ lực của trường. Cảm động và suy nghĩ, mình quyết định ở lại trường. Bắt đầu từ đây mình gần như rất ít biểu diễn, quay sang dạy dance sport buổi tối trong Nhạc Viện (mình cũng mê môn nầy và đã tập nhiều năm). Sau đó lại dạy electronic keyboard. Mất hàng chục năm để dạy 2 môn nầy. Sau đó, lòng yêu guitar lại trổi dậy, mình quyết định quay lại tập guitar. Bị hư ngón m, mình đã hiểu rõ nguyên nhân chính là do 10 năm dài tập với i a nên mới hư ngón m. Một cách vô cùng kiên trì, mình tìm mọi cách để sửa khuyết tật nầy. Anh Nguyễn Hoàng Hải (Việt kiều ở Mỹ, giám đốc công ty khai thác dầu hỏa) đem về cho mình một bản chụp hình guitar mute, đưa anh Cường Luthier làm ra y như mẫu, dụng cụ để tập tay phải. Càng lớn, thời gian càng ít, những khi không có guitar bên cạnh, guitar mute là vật bất ly thân, mình tận dụng nó để tập, để sửa ngón m. Bạn bè ai cũng nghĩ mình siêng năm quá, mình thành thật thố lộ những trục trặc của mình , nhưng gần như không ai cảm nhận để hiểu về những khó khăn mình gặp phải. Đương nhiên, không bị tật, không biết, những ai bị rồi mới hiểu và thông cảm nổi đau khổ ghê gớm nầy ! Không ai giúp gì được cả !

Suy nghĩ nhiều cách tập để khắc phục, cuối cùng, mình cũng tương đối trở lại biểu diễn được, mặc dù vẫn không đàn chậm và đàn arpèges cho đàng hoàng được. Nhiều lần mình rất vui sướng, phấn khởi vì nghĩ rằng gần như chiến thắng được 90% tật nầy, nhưng điều tệ hại, cay đắng rút ra là chỉ cần bỏ tập 1 tuần là đâu lại hoàn đấy…Yêu nghề, muốn chơi được thì chỉ có cách ôm đàn hay guitar mute thường xuyên (những khi có thể).

Mình chợt thấy rằng, lỡ dại dột chơi với i a trong 10 năm, thì nay phải sửa tay cả 20 năm vẫn không thể hết được ! Niềm đam mê guitar khiến mình không từ bỏ được, mê tập luyện, biểu diễn, khéo léo chọn bài phù hợp và cố gắng che dấu khiếm khuyết của mình. Nếu mình không thố lộ có lẽ không ai biết được những khổ sở mình mắc phải. Từ lâu mình đã nói những việc nầy để mong có bằng hữu nào biết nó là gì và có ai bị như vậy không. Cuối cùng, không ai biết và mình thấy đến ngày hôm nay, ở Sài Gòn có ít nhất là 10 người bị tật nầy. Quen biết với guitarist nổi danh Lê Hoàng Minh đã khá lâu, nhưng mãi đến năm ngoái, tình cờ ngồi ăn với Minh, mình mới nói việc nầy. Minh cho biết ở ngoại quốc nhiều người bị lắm và cho biết đó là tật Focal Dystonia. Cảm ơn Lê Hoàng Minh lắm, ít ra mình cũng hiểu được đó là cái quái quỷ gì, cũng nhiều người mắc phải, không ít người đã bỏ nghề, hoặc đổi thói quen chơi đàn sang tay khác, nhưng cũng có người may mắn chữa hết hẵn ( thật sự, không hiểu họ sửa hết hoàn toàn hay không ? Có lẽ chỉ có đương sự mới biết, riêng mình thì nghĩ rằng khó mà trở lại 100% như xưa).

Với ít nhất 10 guitarist mình biết ở Sài Gòn mắc phải tật nầy, mình nghiệm ra rằng có 3 nhóm người vướng phải:

1/ Tập sai (như mình)

2/ Tập quá sức, quá khả năng

3/ Không có nguyên nhân gì rỏ ràng cả.

Là người chuyên nghiệp, mình đã tập sai lầm trong 10 năm, một thời gian dài, và càng tai hại hơn vì mình đã tập luyện cật lực, càng làm tật nầy khắc sâu hơn. Tỉnh ngộ, yêu đàn, quyết chí sửa chữa, có công mài sắt có ngày nên kim, những năm tháng miệt mài sửa lổi cũng giúp mình dù không thể trở lại như xưa, nhưng cũng đã khắc phục được rất nhiều, rất nhiều…đến nỗi nhiều người còn không tin, không thấy được điểm yếu kinh khủng nầy khi mình khai bệnh để mong nhận được sự chỉ giáo.

Vậy thì hãy vững tin, lạc quan, với tất cả nghị lực vì niềm đam mê âm nhạc, vì guitar…các bạn nào đã và đang bị tật nầy hãy cố gắng sửa chữa, tập luyện để vượt qua thử thách nầy, hãy chứng tỏ nghị lực của mình…người ta làm được, mình làm được !

Trong phần sau, mình sẽ nói qua về những cách tập để sửa ngón, hy vọng sẽ phần nào giúp ích cho những ai đó còn đang khổ sở tức tối vì Focal Dystonia.

Sài Gòn, 3-7-2013

DKD

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thầy luôn là tấm gương sáng !!!

Thầy và các bậc tiền bối trên dđ làm guitarist trẻ như chúng em rất khâm phục, chúng em sẽ cố gắng nhiều hơn nửa. Chúc sư phụ có thật nhiều sức khỏe.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Anh Dũng thân mến!

Tôi thật sự rất xúc động khi đọc những giòng tâm sự, chia sẻ kinh nghiệm xương máu, đầy thiện tâm, không vị lợi của anh, chỉ với mục đích mong muốn hướng dẫn, giúp những người khác tránh những điều không may như mình trên con đường nghệ thuật đầy niềm vui nhưng cũng quá nhiều chông gai...

Trên mạng Internet, dù là thông tin phong phú, nhanh chóng như ngày nay, thật không phải dễ dàng để những anh em yêu ghi ta nghiệp dư như tôi có được những kinh nghiệm quý báu này, đặc biệt là được chia sẻ từ những nghệ sĩ, bậc thầy đã thành danh, nổi tiếng như anh...

Rất cảm ơn anh!

Chúc anh DKD và gia đình một cuối tuần vui vẻ...

Thân mến!

Guitarfan và cũng là một... "Dương Kim Dũng" Fan!!

Share this post


Link to post
Share on other sites

...

cám ơn anh Dũng đã chia sẻ kinh nghiệm Quí báu trên.

Cũng xin cám ơn Anh chị em khác trong diễn đàn VIM đã

chia sẻ, giúp đỡ và hướng dẫn...

Thật tình mà nói tôi rất may mắn tìm được VIM và quí vị ... :-)

tt.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Chào anh và tất cả anh em trên Vim

Cảm ơn anh.

Những gì mình biết và làm được mình sẳn sàng chia sẻ với tất cả mọi người, chỉ xin lổi rằng mình cũng quá bận rôn (dạy guitar, dance sport, đưa đón con đi học, chạy về thăm và ăn cơm trưa mỗi ngày với Má.v.v...chiếm hết thời gian... chưa kể phải tập đàn, soạn bài...

Mình sẽ suy nghĩ để viết các bài tập sửa ngón để khắc phục focal distonia cho các bạn guitarist nào đang mắc phải. Vì không nói chuyện trực tiếp nên phải nghĩ sao để diễn đạt dể hiểu nhất

Chúc tất cả anh em cuối tuần nhiều niềm vui nhé

Thân mến

DKD

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cám ơn anh Dũng,

đã không ngại chia sẻ những trở ngại và khuyết điểm của riêng mình gặp phải trong quá trình tập đàn.

Focal dystonia là một hội chứng phức tạp, đã và đang được nghiên cứu trên nhiều phương diện khác nhau (trong đó có các vấn đề của nghệ sĩ biểu diễn nhạc cụ). Hội chứng lâu nay rất nhiều người gặp phải mà không biết, trong đó nhạc sĩ được cho là mắc chứng này nổi tiếng nhất là Schumann.

Nhân đây Huy cũng mạn phép nói riêng ý kiến của mình trong vấn đề chia sẻ khắc phục, bản thân Huy cũng có 1 người học trò mắc phải FD vài năm, hiện đang khắc phục và dấu hiệu phục hồi tốt (vừa rồi em đã thi tốt nghiệp Trung cấp Guitar hệ 4 năm tại Nhạc Viện). Trong một dịp Huy được hân hạnh trao đổi với 2 nghệ sĩ guitar quốc tế đã từng bị bệnh này và chữa phục hồi thành công sau 1 thời gian dài, và trở lại biểu diễn với sân khấu Guitar Classic (chính thống). Đó là David Leisner người Mỹ (bỏ guitar 12 năm để nghiên cứu và chữa bệnh) và Magnus Andersson (contemporary guitarist Thuỵ Điển) thường sang VN cộng tác những năm gần đây để dạy cho SV guitar Nhạc Viện. David Leisner gần đây thường được mời đến các Festival hay các Trường để diễn thuyết và chia sẻ những nghiên cứu của mình, Magnus Andersson hiện vẫn còn tham khảo về hội chứng này trên phương diện y học (vợ ông là Bác sĩ).

Tuy nhiên, khi được hỏi về cách khắc phục chứng bệnh này thì cả 2 ông đều có ý kiến tương đối giống nhau, đó là cần đọc nhiều nghiên cứu về mặt khoa học của hội chứng này, hiện cũng có rất nhiều nghiên cứu được công bố. Phương pháp khắc phục bao gồm các yếu tố tâm sinh lý, điều kiện và quan trọng hơn cả là phương pháp học và tập bằng tư duy (đây là hội chứng từ thần kinh, không phải chỉ đơn giản là cơ bắp). Vì thế, người mắc chứng này nếu không tự vận động, thấu hiểu những gì mình đang mắc phải, luyện tập một cách rập khuông, cứng ngắt thì kết quả chẳng những không khá lên mà ngày càng tệ hơn, có thể dẫn đến bỏ cuộc chơi dễ dàng.

Từ khi hiểu được căn bệnh này Huy càng thấy thông cảm với anh D. K. Dũng hơn, trước đây có vài lần nghe anh Dũng tâm sự về căn bệnh anh đã gặp phải từ lâu, nhưng anh không rõ là bệnh gì thì vài anh em khác rất ngạc nhiên và hoài nghi. Tuy nhiên, về phương diện khắc phục, để đặt ra 1 bài tập, dụng cụ tập, phương pháp tập thì chúng ta cần phải cùng nhau tìm hiểu thấu đáo, nhất là trong khía cạnh y học (có thể mời anh Trí Đoàn nghiên cứu và cung cấp thêm thông tin), các thông tin cần phải có tính Khoa học hơn, rõ ràng chính xác và cụ thể hơn... ý nghĩa của việc khắc phục hội chứng này sẽ giúp rất nhiều người vượt qua những sai lầm vô ý hoặc tự nhiên của chứng Focal Dystonia.

Rất cám ơn mọi người tham gia chia sẻ.

Thanh Huy

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cảm ơn ý kiến đóng góp của Huy lắm lắm,

Thật sự mình cũng chưa biết cách tập để chữa Focal Distonia bằng phương pháp về ý thức , tư duy, có lúc mình có ý nghĩ đi học thiền để tĩnh tâm, để tập trung cao độ hơn.v.v...nhưng chưa thưc hiện được gì cả ! Mong rằng các chuyên gia như bác sĩ-guitarist Nguyễn Trí Đoàn.v.v... ngày nào đó tìm được phương pháp hữu hiệu thì hay quá. (..hi...hi..nói vui chơi chút nhe, vừa là bác sỹ, vừa là guitarist mà nếu ...gặp phải Focal Distonia thì chắc sẽ mau chóng tìm ra "thuốc đặc trị"...he...he...đừng giận nhe Đoàn ...)

Mình cũng rất tập trung tinh thần để điều khiển ngón tay, nhắm mắt, mọi tư tưởng dồn vào ngón tay, tinh thần tỉnh như sáo, 1 tiếng động nhỏ như tiếng gỏ đồng hồ cũng nghe thấy...nhưng không điều khiển như ý muốn được...Focal Distonia theo như mình bị thì nó không những ngón m tệ hại, mà các ngón i, a và cả ngón út (n) cũng quờ qụạng theo luôn. Lúc trước ngón út bình thường , bây giờ nó cứ chỉa ra ngoài, do các ngón kia không tự nhiên, mình cố gắng gò nó vô khuôn khổ thì ngón út lại chỉa ra ngoài...

Cuộc chiến vẫn còn...

Thân mến

DKD

Share this post


Link to post
Share on other sites

Đề tài focal dystonia đang nóng dần lên với nhiều góp ý của người trong và ngoài cuộc. Doanmoon muốn góp thêm 1 chút hiểu biết để anh em guitarist hiểu rõ hơn về tình trạng này.

Trước hết, về mặt từ ngữ, dystonia (không phải distonia) có nghĩa là rối loạn (dys) trương lực cơ (tonia, tone). Để thực hiện 1 động tác nào đó, cho dù đơn giản đến đâu, thì bộ não của chúng ta phải phát ra những xung thần kinh đi đến những nhóm cơ điều khiển động tác đó (và ức chế những cơ đối kháng động tác đó). Nếu như việc phát xung thần kinh này không chính xác, động tác đó sẽ bị rối loạn: có thể nhóm cơ đó co quá mức hoặc co không đủ, hoặc nhóm cơ đối kháng co quá mức làm cản trở động tác đó, hoặc việc phát xung thần kinh thay vì đến đúng nhóm cơ cần thực hiện động tác đó thì lại đến nhóm cơ khác và làm co những cơ mà mình không muốn. Tất cả tình trạng trên đều là dystonia. Có rất nhiều dạng loạn trương lực cơ và do nhiều nguyên nhân khác nhau: loạn trương lực cơ toàn thể (general) hay khu trú (focal), do bẩm sinh hay mắc phải, …. Trong bài viết này, doanmoon chỉ đề cập đến loạn trương lực cơ khu trú (focal dystonia) gặp ở những đối tượng nghề nghiệp đặc biệt (task specific) như người chơi đàn hay người đánh máy chữ, vì nguyên nhân của dạng này gần như khác hoàn toàn với những tình trạng loạn trương lực cơ khác. Nguyên nhân của focal dystonia do task specific này là do bộ não hiểu sai và phát xung thần kinh đi nhầm chỗ, hậu quả của 1 quá trình tập luyện chưa đúng đắn, và, vì thế, tình trạng này có thể phòng ngừa được bằng phương pháp tập luyện đúng.

Những nghiên cứu về thần kinh cho thấy rằng từng bộ phận trên cơ thể của chúng ta đều được đại diện bởi những vùng tương ứng trên vỏ não, có những vùng tương ứng về vận động và vùng tương ứng về cảm giác. Những vùng này trên não giống như 1 bản đồ các vùng của cơ thể, để khi những vùng cơ thể tương ứng nhận được những kích thích (cảm giác) thì những vùng tương ứng của bản đồ đó sẽ tiếp nhận luồng thần kinh cảm giác này (và tương tự với vận động 1 vùng cơ thể nào đó). Bản đồ cơ thể này không phải luôn hằng định; vùng nào trên cơ thể cần cử động nhiều và tinh tế hơn thì sẽ có vùng đại diện tương ứng lớn hơn trên vỏ não. Nghiên cứu cho thấy ngón tay cái (và những ngón tay khác) hay những cơ ở mặt có vùng đại diện trên vỏ não lớn nhất, vì những động tác tinh tế mà chúng cần thực hiện.

Khi bàn tay thực hiện những động tác tinh vi nào đó, chính những động tác đó sẽ “giáo dục” lại bộ não và làm thay đổi “bản đồ cơ thể” đó. Hay nói cách khác, bản đồ cơ thể phụ thuộc vào những trải nghiệm về vận động và cảm giác của từng cá thể. Đối với những nghề nghiệp đòi hỏi sự vận động tinh tế và luyện tập nhiều như nhạc sĩ hay nghệ sĩ chơi đàn (như đàn guitar), bản đồ cơ thể đó sẽ được sắp xếp lại theo cách mà người đó tập luyện. Bản đồ trên vỏ não của chúng ta khá linh hoạt và uyển chuyển, tùy theo những bộ phận nào được luyện tập. Ở một số người, bộ não lại có khuynh hướng “uyển chuyển” hơn người khác, dễ thay đổi hơn người khác.

Nếu như các chuyển động tinh vi được lặp đi lặp lại nhiều lần một cách không chính xác hay không dựa trên ý thức rõ ràng về vị trí giải phẫu của bộ phận nào đó, thì chính những chuyển động do tập luyện sai đó sẽ làm thay đổi bản đồ trên vỏ não, dẫn đến những thay đổi bệnh lý, ví dụ như focal dystonia mà một số nhạc sĩ mắc phải sau 1 quá trình luyện tập cật lực.

Trong trường hợp 1 guitarist, nếu bị focal dystonia, thay vì người đó muốn đàn ngón i thì đồng thời ngón m cũng cử động theo, hoặc nếu đàn ngón p thì đồng thời ngón i cũng cử động theo. Nguyên nhân là do bộ não của người đó đã “bị sắp xếp lại”, thay vì phát xung thần kinh để điều khiển ngón này thì lại điều khiển nhầm ngón khác. Đó là hậu quả của việc chơi guitar quá mức căng thẳng, lặp lại quá mức những bài tập kỹ thuật khó hay chơi những mẫu ngón (ví dụ như i-a trong trường hợp của anh Dương Kim Dũng) quá nhanh và lặp đi lặp lại. Nếu luyện tập chạy scale 1 cặp i-a quá nhanh và lặp lại nhiều lần như vậy, bộ não (đặc biệt là ở những người có bộ não có khuynh hướng dễ thay đổi hay uyển chuyển hơn người khác, hay plasticity) sẽ thay đổi bản đồ cơ thể, và vùng điều khiển ngón m có thể đã bị “lấn át” bởi vùng điều khiển ngón i (hay ngón a), dẫn đến hiện tượng phát xung lầm đến ngón m hay không điều khiển được ngón m một cách chính xác nữa.

Như trên đã đề cập, focal dystonia dễ gặp ở những người có bộ não “mềm dẻo hơn người khác” hay “more plastic”, nhưng điều đó không có nghĩa là những người khác sẽ miễn nhiễm với focal dystonia. Nếu guitarist (hay bất cứ người tập đàn nào khác) luyện tập không đúng cách thì họ đều có thể bị focal dystonia này; nói cách khác, focal dystonia này có thể phòng ngừa được bằng phương pháp tập luyện đúng.

Phương pháp tập đúng có nghĩa là phải tập “cái đầu” hay “bộ não” chứ không phải tập “cái tay”. Chính bộ não sẽ điều khiển tay, chứ không phải ngược lại. Do đó, những cách tập tay không liên kết đến bộ não, hay tập 1 cách không ý thức, đều có thể dẫn đến focal dystonia sau này. Một ví dụ rất nổi tiếng là trường hợp của nhạc sĩ Schumann. Ông đã treo các ngón tay của mình lên trong lúc ngủ, sử dụng công cụ máy móc gì đó để chuyển động các ngón tay “một cách vô thức” (vì là trong giấc ngủ), với hy vọng là các ngón tay sẽ mềm dẻo hơn và sẽ chơi đàn nhanh hơn. Chính cách tập luyện bàn tay không dựa trên nền tảng ý thức rõ ràng về giải phẫu (não không nhận biết vị trí ngón tay) này đã khiến ông bị chứng focal dystonia. Tương tự như vậy, đối với guitarist, việc luyện tập với guitar mute (dụng cụ mà anh Dương Kim Dũng đề cập, dùng để luyện sức mạnh ngón tay phải, hay tay trái) mà không có ý thức rõ ràng về âm nhạc hay không được bộ não kiểm soát sẽ có thể dẫn đến tình trạng focal dystonia này. Do đó, cách tập luyện với dụng cụ guitar mute đó không giúp cho guitarist cải thiện được khả năng chơi đàn và có lẽ là sai lầm về mặt sư phạm. Doanmoon cũng đã từng ngăn cản 1 học trò khi cậu ấy hỏi có nên tập với dụng cụ đó không.

Trong phạm vi bài này, doanmoon chỉ đề cập đến nguyên nhân của chứng focal dystonia. Vấn đề luyện tập lại như thế nào để huấn luyện lại bộ não là chuyện khác, sẽ dành cho 1 bàn luận khác. Hy vọng bài viết này giúp các anh em guitarist hiểu rõ hơn vấn đề, trước nhất có thể phòng ngừa được chứng này

Share this post


Link to post
Share on other sites

...Focal Distonia theo như mình bị thì nó không những ngón m tệ hại, mà các ngón i, a và cả ngón út (n) cũng quờ qụạng theo luôn. Lúc trước ngón út bình thường , bây giờ nó cứ chỉa ra ngoài, do các ngón kia không tự nhiên, mình cố gắng gò nó vô khuôn khổ thì ngón út lại chỉa ra ngoài...

Cuộc chiến vẫn còn...

Thân mến

DKD

Anh Dũng,

Theo dõi và đọc thật kỹ hai post của anh (cũng nghe vấn đề của anh lâu lâu rồi). Thực sự quan tâm và băn khoăn, anh đã "trị" được "nó" chưa.. Đọc trên thì cảm nhận thì hình như là chưa, còn "thêm" ngón tay khác nữa. Rồi anh cũng nói "bỏ một tuần thì...". Như vậy có phải xem ra phương pháp với guitar mute (hay cái gì khác) vẫn chưa giúp hiệu quả? Thật thú vị bài viết chuyên môn của Đoàn.. Từ trước đến giờ, thphuong vẫn luôn quan điểm không nên dùng cái công cụ guitar mute với một điểm cơ bản - không có âm nhạc, không có tiếng đàn thì chúng ta làm sao điều chỉnh hay hoàn thiện, cho là kỹ thuật thuần tuý đi.

Đoàn nói thực sự đã soi sáng suy nghĩ lâu nay. Hôm qua có đọc cũng một ít link liên quan, thì cũng thấy có nói vấn đề có lẽ không nằm ở ngón tay. Nhưng đến lúc nghiêm túc này, có lẽ hợp lý là để chuyên môn lên tiếng - bác sĩ Đoàn!

thphuong

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cám ơn Bác sĩ Đoàn,

đọc những bài viết có tính nghiên cứu như vậy Huy thật sự thấy được tầm quan trọng của phương pháp luyện tập, tư duy trong cách chơi đàn, hoạt động của não bộ trong các phản xạ có và không có âm thanh.

Điều này đặc biệt cần thiết cho các bạn trẻ đang học guitar ở Nhạc Viện, kể cả các sinh viên ra trường hiện là người hướng dẫn, giảng dạy lại cho người khác. Nếu hiểu không hiểu rõ ràng, thấu đáo, sẽ dễ dàng dẫn đến rập khuông trong cách tập và hướng dẫn người khác tập luyện.

Như Huy đã có nhắc về cuộc chuyện trò với guitarist Thuỵ Điển Magnus Andersson, người cùng từng gặp phải hội chứng Focal Dystonia. Ông ta có nói tới chữ "re-map" để giải thích là người mắc phải chứng này phải tập lại từ đầu, các động tác giống như người mới học đàn.

Nhân đây, mời anh Trí Đoàn viết thêm bài viết liên quan đến hoạt động "re-map" của bộ não. Để mọi việc được sáng tỏ hơn.

Một lần nữa xin cám ơn

Huy

Share this post


Link to post
Share on other sites

Một chủ đề quá hay và bổ ích để đọc và theo dõi! Và cũng thật may mắn khi diễn đàn VIM có một member là BS Đoàn! Bài viết của BS Đoàn giúp tôi hiểu hơn về hoạt động chơi đàn dưới góc nhìn của khoa học. Cảm ơn Đoàn nhiều!

Share this post


Link to post
Share on other sites

Chào tất cả anh em trên Vimlounge !

Xin chia sẻ những khó khăn của Anh Dương Kim Dũng!

Tôi đang bị hiện tương như sau, tập chạy ngón với tempo 160/ phút, trung bình ngày tập 4h, cứ bỏ đàn ra 1 tiếng sau tập chạy ngón lại phải mất thời gian trên 1,5 giờ mới đạt được tempo này, cảm giác các ngón bàn tay phải bị cứng, không linh hoạt, như vậy tôi đang bị trường hợp này là gì? và hướng khắc phục như thế nào?

Xin cảm ơn !!!!!

Share this post


Link to post
Share on other sites

cám ơn bài viết bổ ích của bác sĩ Đoàn!

Em xin hỏi vấn đề sau: khi mình đàn ngón a hoặc tremolo, arpèges thì ngón út có khuynh hướng di chuyển theo, vậy đây là triệu chứng của focal dystonia hay là do các ngón tay chưa hoạt động độc lập được?

Share this post


Link to post
Share on other sites

Xin chào

Về vấn đề gút mắc khi nghi ngờ mình có mắc phải chứng Focal Dystonia hay không, chắc chắn sẽ còn có nhiều câu hỏi nêu ra mang tính riêng biệt cá nhân. Việc tìm ra giải pháp khắc phục cho từng cá nhân sẽ rất khó khăn, ngay cả hiểu được nguyên nhân hay phương pháp cải thiện.

Như mọi người đã đề cập, Focal Dystonia là hội chứng phức tạp về phản xạ liên quan đến thần kinh. Hay như Bác sĩ Đoàn có giải thích bên trên về cách thức thiết lập phản xạ thần kinh qua việc luyện tập, dẫn đến hình thành sơ đồ trên vỏ não.

Qua tham khảo và quan sát các trường hợp mắc phải bệnh này, trong đó có 2 người học trò mà Huy đang dạy và những tâm sự mà mình đọc được cho thấy. Gần như hầu hết tập đàn không đúng phương pháp như:

- Tập luyện với cường độ cao thuần tuý cơ bắp trong thời gian dài (người càng siêng năng càng dễ bị nặng).

- Thường không để ý quan tâm nhiều đến âm thanh hay âm nhạc mà chú ý nhiều về cái gọi là kỹ thuật (với quan niệm kỹ thuật chỉ là chạy ngón, ưu tiên chạy nhanh & mạnh)

- Thiếu các hướng dẫn hoặc ít quan tâm coi trọng đến các hướng dẫn mang tính chuyên môn (thường mắc phải trong thời gian tự học, hoặc học với sự hướng dẫn không sâu sát).

Để khắc phục chứng bệnh không mong muốn này, đòi hỏi chúng ta phải rất kiên nhẫn cộng với ý thức cầu thị, tiếp thu trao những kiến thức mang tính khoa học được nghiên cứu về vấn đề này (có khi phải xuất ngoại tầm sư như các guitarist nước ngoài, nếu có điều kiện). Ngoài ra, trong khả năng cho phép ở diễn đàn này, chúng ta có thể cùng nhau chia sẻ những kiến thức và kinh nghiệm hay, hoặc có đề nghị các anh chị em guitar có chuyên môn về y khoa như BS Đoàn chẳng hạn, cùng bỏ chút thời gian nghiên cứu và đúc kết kiến thức liên quan, góp phần giúp mọi người (biết đâu sau này có cả mình) vượt qua các vấn đề khó khăn của một chứng bệnh tai quái, không để nó có thể dễ dàng phá hỏng niềm đam mê của riêng mình.

Nếu có gì thiếu sót xin mọi người đóng góp thêm, cám ơn.

Thân chào

Thanh Huy

Share this post


Link to post
Share on other sites

Chào tất cả anh em trên Vimlounge !

Xin chia sẻ những khó khăn của Anh Dương Kim Dũng!

Tôi đang bị hiện tương như sau, tập chạy ngón với tempo 160/ phút, trung bình ngày tập 4h, cứ bỏ đàn ra 1 tiếng sau tập chạy ngón lại phải mất thời gian trên 1,5 giờ mới đạt được tempo này, cảm giác các ngón bàn tay phải bị cứng, không linh hoạt, như vậy tôi đang bị trường hợp này là gì? và hướng khắc phục như thế nào?

Xin cảm ơn !!!!!

Xin chào, bạn có ý hỏi, mình chia sẻ đây. Nếu bạn mô tả chính xác như vậy, thì theo mình bạn đang vào một hướng cũng được các guitarist khác có bàn qua ở đây - có lẽ tập trung tập chạy ngón nhiều quá, có thể không cân đối trong phân bổ thời gian, chưa cần bàn đến con số 160/phút hay khác. Ngón tay cứng, không linh hoạt thì là cần nhìn lại rồi. Bạn có thể đọc loạt bài về "Tạo tiếng đàn...",

... Chúng ta có "tập đàn" thì cũng để chơi các tác phẩm âm nhạc, chắc là không thuần túy để đạt tốc độ nhanh đến đâu... Hãy thả lỏng trở lại, it nhất chỉ chạy đến tốt độ nào mà không bị "các ngón bàn tay phải bị cứng, không linh hoạt".

Rồi, hãy cho biết bạn đang chơi những tác phẩm nào, etude nào. Nói từ góc độ cá nhân, chắc những guitarist trẻ của Nhạc viện tp HCM trong giai đoạn "luyện công tập trung" nhắm đến các cuộc thi nhà nghể hoặc đơn giản là tập luyện nghiêm túc theo hướng nhà nghề có thời gian và cường độ tập luyện như bạn cũng là không thể đòi hỏi hơn..

Cuối cùng, tempo 160 / phút với 4 móc đôi một nhịp nốt đen, tiếng đàn chuẩn thì chắc tìm tại Saigon này cũng không biết có được mấy người ...đạt được tốc độ đó...

Và, bạn đọc các post của doanmoon và thanh huy thì cũng toát lên đây đó tinh thần tương tự trao đổi trên đây.

thphuong

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cảm ơn Phương ,

Như mình đã viết, bỏ 1 tuần là "U Như Kỹ "...tức là phải tập luyện hoài Phương à. Dũng vẫn thường khâm phục mà nói hoài là Phương , Đoàn, Thơ,.v.v...đi làm suốt ngày , không có thời gian tập nhiều nhưng vẫn chơi đàn tốt, có lẽ chỉ có người bị tật nầy là phải ôm đàn hoài thì mới chơi được...hic...hic...

Thật sự mình chỉ biết tập ngón thường xuyên, tập trung hết tư tưởng để điều khiển ngón, chỉ sửa được đến như vậy thôi...đi sâu vào ngõ ngách Focal Dystonia phức tạp và ngoài tầm hiểu biết của mình. Còn phương pháp trị nào khác nữa thì mình không biết, mong rằng sẽ có ngày bác sĩ N.T. Đoàn hay cao nhân nào đó chỉ ra cách tập cụ thể để vĩnh viễn sửa được nó thì hạnh phúc biết mấy. Đã có bao nhiêu danh cầm trên thế giới nầy vì nó mà bỏ nghề rồi, mình cảm thấy cũng còn chút an ủi vì tới giờ phút nầy, nếu còn được tập thường xuyên thì khắc phục được 90 %, nhờ vậy còn trụ lại với cây đán yêu quý...

Mong sớm có thuốc đặc trị !

Thân mến

DKD

Share this post


Link to post
Share on other sites

Xin chào Anh Trần Hoài Phương !!!

Cảm ơn anh đã hướng dẫn cho lời khuyên rất bổ ích ! tập luyện chạy ngón và ích lợi trong guitar classic điều đó tất cả ai cũng biết, nhưng điều đó cần thiết phải có cho những guitarist chuyên nghiệp để trình tấu những tác phẩm có tốc độ cao như tác phẩm con chim rồi và những tác phẩm có tiết tấu nhanh, còn đối với dân a ma tơ như tôi hay các bạn khác với việc tập chạy ngón rất lười chán, ngoại trừ các bạn có mục đích nào đó, riêng tôi với việc tập chạy ngón đơn giản chỉ làm cho các khớp ở đầu ngón tay cho mềm dẽo lại vì cứng như đá, khi chơi đàn tiếng bị cứng và vô cảm không chứ không phải mục tiêu là tốc độ. Cuối cùng thì kết quả đạt được rất tốt, trừ trường hợp đang bị hiện tương như trên.

Chào Anh và các thành viên !!!

adobe

Share this post


Link to post
Share on other sites

...

tôi tình cờ đọc được điều này xin chia sẻ với anh chị em.

Mong Bác sĩ Đoàn cho thêm chi tiết . Thanks

Trị Liệu ??? Treatment

"This condition is often treated with injections of botox, a commercially prepared

form of botulinum toxin. Botox reduces the symptoms of the disorder but it is not a

cure for dystonia. Since the root of the problem is neurological, doctors have

explored sensorimotor retraining activities to enable the brain to "rewire" itself

and eliminate dystonic movements. The work of several doctors has shown that

sensorimotor retraining activities and proprioceptive stimulation can induce

neuroplasticity, making it possible for patients to recover substantial function

that was lost from focal dystonia. "

Share this post


Link to post
Share on other sites

...

tôi tình cờ đọc được điều này xin chia sẻ với anh chị em.

Mong Bác sĩ Đoàn cho thêm chi tiết . Thanks

Trị Liệu ??? Treatment

"This condition is often treated with injections of botox, a commercially prepared

form of botulinum toxin. Botox reduces the symptoms of the disorder but it is not a

cure for dystonia. Since the root of the problem is neurological, doctors have

explored sensorimotor retraining activities to enable the brain to "rewire" itself

and eliminate dystonic movements. The work of several doctors has shown that

sensorimotor retraining activities and proprioceptive stimulation can induce

neuroplasticity, making it possible for patients to recover substantial function

that was lost from focal dystonia. "

Thanh Huy, Trí Đoàn và AB đều có sưu tầm được và trao đổi một số tư liệu về bệnh này. Nói về thuốc men trị liệu, chắc không ai qua Trí Đoàn, vừa là guitarist vừa là bác sĩ.

Botox là môt loại dược phẩm thường được dùng trong giải phẩu thẩm mỹ (làm căng da mặt thì phải), hình như chế tạo từ...da heo...

Về cách trị liệu, các tài liệu giải thích khá dài, lúc nào thuận tiện sẽ dịch để chúng ta cùng tham khảo.

AB

Share this post


Link to post
Share on other sites

Điều trị focal dystonia này đòi hỏi phải hiểu rõ nguyên nhân gây ra nó. Như bài trước Đoàn đã nói, nguyên nhân gây ra chứng focal dystonia này là do sự lặp đi lặp lại một vài động tác nào đó của bàn tay hay ngón tay một cách quá mức, dẫn đến sự thay đổi của bản đồ cơ thể trên vỏ não. Hậu quả là khi muốn cử động 1 ngón hay 1 động tác đặc biệt nào đó của ngón tay thì vùng bản đồ trên vỏ não sẽ phát ra xung tín hiệu thần kinh sai sang ngón khác và gây co cơ không mong muốn ở ngón tay đó (như trường hợp của anh Dương Kim Dũng là ngón m). Trên thế giới có nhiều phương pháp điều trị, phương pháp “ăn xổi ở thì” nhất là tiêm botox vào bàn tay. Tuy nhiên cách này chỉ giảm triệu chứng loạn trương lực chứ không điều trị tận gốc vấn đề.

Vậy thì vấn đề mấu chốt ở đây là phải điều chỉnh lại “cái bản đồ sai lệch” đó, tức là điều chỉnh lại cái đầu, bộ não, chứ không phải là điều chỉnh lại cái tay. Quá trình luyện tập có thể rất lâu dài và đòi hỏi phải thật kiên nhẫn và có ý thức rõ ràng điều mình đang tập. Một trong những phương pháp được đưa ra là tái cấu trúc lại bản đồ cơ thể trên vỏ não, để vùng đại diện của từng ngón tay trên vỏ não được tái lập lại 1 cách rõ ràng chứ không còn lẫn lộn ngón này với ngón khác nữa. Phương pháp này gọi là sensorimotor retraining (tái huấn luyện quá trình cảm giác vận động) hay re-map, do BS Nancy Byl thuộc khoa Khoa học Vật lý trị liệu và Phục hồi chức năng của UCSF phát triển, nhằm hiệu chỉnh lại bản đồ cơ thể trên vỏ não thông qua quá trình sờ chạm và cảm giác rất nhiều vật thể bằng nhiều cách khác nhau. Vấn đề quan trọng ở đây là phải sờ chạm và cảm giác từng ngón tay riêng lẻ trong 1 khoảng thời gian đủ dài nhất định. Nếu bạn liên tục dùng ngón tay đụng chạm, sờ mó hay cảm nhận một cách có ý thức (tức là tạo những kích thích về xúc giác hay cảm giác của ngón tay) thì chính những xung động thần kinh này sẽ truyền về não bộ và nhắc lại não bộ “nhận biết” từng ngón đó một cách riêng rẽ với các ngón khác, từ đó tái tạo và phân định rõ lại bản đồ cơ thể trên não bộ và cải thiện tình trạng focal dystonia. Mặt khác, người tập đàn cũng phải chấm dứt những hoạt động hay cách tập luyện sai dẫn đến focal dystonia (đã bàn đến ở bài trước) để tránh khiến não bộ tạo lại bản đồ sai lầm. Vậy mấu chốt của vấn đề không phải chỉ ở điều chỉnh vận động mà là điều chỉnh cả quá trình cảm giác-vận động.

Để thay đổi bộ não, nó phải “học lại”. Do đó, điều quan trọng là bạn phải thật sự tập trung và chú ý một cách chủ động vào những gì bạn đang sờ chạm. Nếu bạn sờ chạm một cách không có ý thức, não bộ sẽ “phớt lờ” đi cảm giác đó và lại tạo 1 thói quen xấu hay không “học lại” được. Nếu bạn vừa luyện tập sờ chạm vừa đọc sách hay xem phim thì não bộ sẽ bị chi phối và không thể tập trung vào việc luyện tập, kết quả sẽ khó đạt được. Và cũng giống như bất kỳ việc học tập nào, việc luyện tập sờ chạm này phải được lặp đi lặp lại nhiều lần từ những hoạt động đơn giản cho đến những hoạt động khó hơn. Nếu bạn mất bao nhiêu thời gian tập luyện sai để tạo 1 thói quen không tốt, thì bạn có lẽ cũng phải mất bấy nhiều thời gian để sửa nó và tập lại 1 thói quen tốt. Do đó, quá trình luyện tập lại để điều trị chứng focal dystonia này đòi hỏi sự kiên trì nhẫn nại của một nghệ sĩ biểu diễn đích thực (bạn hãy nhớ lại ngày xưa bạn đã phải kiên trì nhẫn nại như thế nào để luyện tập đàn để có thể đàn được dễ dàng như ngày hôm nay).

Có nhiều cách để kích thích những thụ thể cảm giác ở ngón tay, vì có nhiều loại cảm giác. Có loại cảm giác sờ chạm nhẹ nhàng, cảm giác nhấn mạnh hơn, cảm giác rung, cảm giác căng hay cảm giác bản thể (cảm giác vị trí của 1 bộ phận nào đó của cơ thể). Do đó, bạn có thể luyện tập tất cả cảm giác này đối với tay bị focal dystonia.

Đối với cảm giác sờ chạm nhẹ nhàng hay tinh tế, bạn có thể luyện tập sờ chạm chủ động hay thụ động:

  1. Luyện tập cảm giác chủ động có nghĩa là bạn dùng từng ngón tay để sờ chạm vào nhiều vật khác nhau một cách tinh tế. Ví dụ như bạn có thể dùng từng ngón tay sờ chạm nhẹ nhàng vào con cờ domino để phân biệt rõ ràng từng chấm trên con cờ domino đó. Có thể bắt đầu bằng con cờ domino 1 nút, sau đó tăng lên nhiều nút hơn và cố gắng phân biệt rõ từng nút trên con cờ domino. Xin nhớ là hãy luyện tập từng ngón riêng lẻ, mỗi ngón sờ chạm tinh tế khoảng 5-10 phút (để cảm nhận tinh tế, có thể bạn sẽ phải nhắm mắt lại để chú tâm vào cảm giác đầu ngón tay). Bạn có thể sử dụng những vật khác với độ thô nhám, hình dạng khác nhau, và cũng luyện tập sờ chạm tinh tế như thế. Nếu bạn có cây đàn bên cạnh thì việc luyện tập sờ chạm để phân biệt sự khác biệt về độ dày của từng dây đàn cũng là 1 bài tập tốt để luyện sự tinh tế của ngón tay (có lẽ bạn cũng đã từng nhận thấy phân biệt sự khác nhau về độ dày của dây 1 và dây 2 khó như thế nào).
  2. Ngoài việc luyện tập sờ chạm chủ động, bạn cũng có thể luyện tập sờ thụ động, có nghĩa là bạn sẽ dùng bàn tay không bị dystonia cầm 1 vật gì đó (bàn chải, răng lược, v.v...) chạm vào từng ngón tay của bàn tay bị dystonia theo phương pháp như trên (dĩ nhiên bạn có thể nhờ vợ hay con cầm những vật đó và chạm từ nhẹ nhàng đến mạnh hơn vào từng ngón tay của bàn tay bị dystonia). Bạn hãy luôn sáng tạo và chủ động trong việc luyện tập này, ví dụ như bạn có thể luyện tập lúc đang ngồi trên xe, không phải luyện tập với chiếc guitar mute vô hồn mà là luyện tập sờ chạm 1 cách tinh tế từng ngón tay lên quần của bạn để cảm nhận độ nhám của nó, hay sờ chạm vào 1 vật dụng nào đó trên người bạn như đồng hồ (nhớ là đừng sờ chạm … nhầm vào đùi của cô gái xinh đẹp ngồi bên cạnh nhé). Xin nhắc lại lần nữa: luyện tập từng ngón riêng biệt, mỗi ngón tập khoảng 5-10 phút.

Cảm giác rung cũng có thể được luyện tập bằng cách sử dụng những dụng cụ rung (vibrator) để chạm vào từng ngón tay hay từng khớp của ngón tay.

Luyện tập cảm giác căng của từng ngón tay cũng rất có lợi, nhất là nó giúp cho việc chơi đàn tinh tế sau này. Bạn có thể tập cảm giác căng với cây đàn. Dùng từng ngón tay chạm vào dây đàn và thực hiện động tác như bạn chơi ép dây (rest stroke, apoyando) nhưng không nhất thiết phải gảy dây đàn đâu. Chỉ cần nhấn vào dây và sau đó thả lỏng ngón tay 1 cách thụ động để độ căng của dây đàn trả ngón tay bạn về vị trí cũ. Hãy cảm nhận từng chuyển động và độ căng của ngón tay khi nhấn vào dây đàn. Dĩ nhiên bạn có thể tập với guitar mute (những nhớ là chỉ tập để cảm nhận độ căng của dây đàn thôi nhé, không phải tập chạy gamme với guitar mute đâu).

Như trên đã nói, bạn cũng nên luyện tập lại cảm giác bản thể của ngón tay, tức là cảm giác vị trí ngón tay đang ở đâu. Cách tập này giống như tập thiền. Bạn nắm bàn tay lại, nhắm mắt và từ từ thả từng ngón tay để mở bàn tay (thả ngón tay từ tư thế gấp sang duỗi thẳng ra). Hãy thực hiện động tác này thật chậm và có ý thức. Trong lúc thả duỗi từng ngón tay để mở bàn tay như vậy và vẫn nhắm mắt, bạn hãy cố gắng tưởng tượng và cảm giác vị trí và chuyển động của từng ngón tay (tưởng tượng chuyển động của đầu ngón tay đó chẳng hạn). Như vậy, bạn sẽ tái lập lại cảm giác bản thể của từng ngón tay trên vỏ não.

Các bài tập về cảm giác độ căng hay cảm giác bản thể ngón tay trên nên được thực hiện thật chậm, càng chậm càng tốt, giống như bạn đang tập thiền yoga hay tập Thái cực quyền.

Trên đây là một số gợi ý các bài tập để luyện lại cảm giác của từng ngón tay. Các bài tập phải được thực hiện có ý thức với từng ngón riêng biệt, mỗi ngón được luyện tập lặp đi lặp lại liên tục trong 5-10 phút mỗi ngày. Ngoài ra, có các bài tập vận động để giải phóng sự căng cứng của những nhóm cơ nhỏ ở bàn tay. Bạn hãy tham khảo cách tập luyện giải phóng nhóm cơ nhỏ ở bàn tay theo hướng dẫn của David Leisner sau đây:

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cám ơn Đoàn,

Có vẻ chủ đề đã có bước "gút" quan trọng kể từ khi chúng ta trao đổi nhiều về "nó thực ra là gì". Có lẽ bản thân mình sẽ đặt niềm tin vào giải pháp trên đây, và hiểu rằng cũng sẽ cần thời gian.. Niềm tin từ cảm nhận về sư logic và thêm nữa, nêu ra từ ý kiến có chuyên môn và lại là một cầm thủ guitar nữa.

thphuong

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cảm ơn bác sĩ-guitarist Nguyễn Trí Đoàn về bài viết rất rỏ ràng và rất chi tiết nầy. Đây là cả ý thức trách nhiệm của người thầy thuốc kiêm tấm lòng của 1 người chơi guitar lâu năm đối với anh em.

Mong rằng những bạn nào bị focal dystonia sẽ cố gắng để sửa chữa, sẽ phải rất kiên nhẫn, kiên nhẫn...có khi phải bỏ cả chục năm, đóng cửa , gát kiếm để luyện tập lại như những ngày mới bắt đầu tập đàn.

Mình thì tự nghĩ rằng kiếp nầy không đàn hoàn hảo được, với lại tuổi cũng sắp ..về hưu rồi, đây là điều mình phải suy nghĩ, không đủ kiên nhẫn để ngồi làm lại từ đầu...hic...hic...( đóng cửa luyện lại 10 năm, nhiều khi stress quá đứt bóng thì bỏ vợ con lại không đành...he...he...) Các bạn nào lỡ bị mà còn trẻ thì cố gắng lên !

Mình chỉ có các bài tập ngón tự nghĩ ra để chiến đấu với focal dystonia, thôi đành chấp nhận vậy...các bài tập nầy mình nghĩ cũng ích lợi cho việc tập kỹ thuật đơn thuần, nếu bạn nào thích thì mình sẽ bỏ thời gian ghi lại, vì mình chỉ tập nhưng chưa viết ra giấy.

Một lần nữa cảm ơn BS-NS Nguyễn Trí Đoàn lắm nhe

Thân mến

DKD

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

Sign in to follow this  

×