Jump to content

Search the Community

Showing results for tags 'david'.



More search options

  • Search By Tags

    Type tags separated by commas.
  • Search By Author

Content Type


Forums

  • Welcome Area
    • Giao Lưu - Chia Sẻ
    • Nội Quy Của Diễn Đàn
    • Hoạt Đông Offline
    • Những Cuộc Thi Có Thưởng
  • Tin Tức
    • Những Chương Trình Sắp Tới
    • Tin Tức và Lịch Sử Nhạc
    • Tin Tức Thế Giới
    • Ca sỹ và Nhạc sỹ
    • Guitarist Profile
    • Guitar & Sức Khỏe
  • Quán Cafe

Calendars

There are no results to display.


Skype


Interests


Location


Biography


Interests


Occupation

Found 2 results

  1. Hi: I uploaded a new album of David Moreno artist on youtube titled "David Moreno Y Su Guitarra Flamenca Full Album". Go get it to add more Moreno's music in your collection. https://www.youtube.com/watch?v=XUQ5OgG2aTQ&feature=youtu.be Regards, Dung
  2. AB đang tìm ảnh móng tay của danh cầm DAVID RUSSELL thì gặp bài này. Trong dòng giới thiệu trên web có nói là "...hai người VN đã đến xin được phép xem móng tay của ông...". Bài này khá hay và cảm động. Lúc nào rảnh, AB sẽ dịch từ từ. Bạn nào có thể xin dịch liền cũng được. AB DAVID RUSSELL - 1981 I would like to tell you about a concert I did last night. At the moment I'm on tour sponsored by the British Council, the first half being solo recitals in the Philippines and Indonesia. Yesterday's concert was the fourth of the trip, and it was on the island of Palawan, a long narrow island in the southwest extreme of the Philippine archipelago. Tôi xin được kể về một buổi trình diễn của tôi đêm qua. Buổi trình diễn hôm qua, buổi thứ tư trong chuyến lưu diễn, đã diễn ra ở đảo PALAWAN, một hòn đảo dài và hẹp ở cực Tây Nam quần đảo Phi Luật Tân. It is almost entirely covered with tropical jungle and has hardly been touched by western civilization, except for a couple of coastal villages. Near the main town, Puerto Princess, there is a small airport and next to that is the Vietnamese refugee camp. This is where Beryl Braithwaite of the British Council was bringing me to play. Hòn đảo này hầu như được bao phủ bởi rừng nhiệt đới, ít được tiếp xúc với văn minh Tây Phương, ngoài trừ vài người sống ở ven bở biển. Gần thị trấn PUERTO PRINCESS, có một phi trường nhỏ mà kế bên là trại tỵ nạn người Việt. Anh Beryl Braithwaite thuộc cơ quan Cộng Đồng Anh đã mời tôi đến trình diễn ở đây. A VIEW OF THE REFUGEE CAMP As we came off the airplane we were met by a group of Vietnamese. Two beautiful girls in traditional dress came and put flowers round my neck, led me to a jeep and we all headed off to the refugee village. When I got out of the jeep, I was surrounded by hundreds of children of all ages - the smaller ones were tapping my guitar case and laughing, saying all sorts of things to me. QUANG CẢNH TRẠI TỴ NẠN Khi vừa ra khỏi phi cơ, chúng tôi gặp ngay một nhóm người Việt. Hai cô gái xinh đẹp trong áo (dài) truyền thống đế gặp, choàng hoa lên cổ tôi, và dẫn đến một chiếc JEEP; sau đó mọi người được chở về làng tỵ nạn. Khi xuống xe, tôi lại được hàng trăm trẻ em đủ mọi lứa tuổi vây quanh, những em nhỏ hơn thì vừa đập vào thùng đàn của tôi vừa cười vừa nói đủ mọi thứ. SWIMMING WITH THE CHILDREN The only word I picked out was 'guitarist'. They had learnt some words from the two British volunteers, Lesley Morris and Muriel Knox, who teach English and whatever other skills the refugees need to learn for their future resettlement in the west. BƠI VỚI BỌN TRẺ Chỉ có một từ tôi nghe được, đó là "guitarist". Chúng đã học được ít từ ngữ từ hai tình nguyện viên người Anh, Lesley Morris và Muriel Knox, hai anh đang dạy tiếng Anh và một số những chuyên môn mà những người tỵ nạn cần có để ổn định cuộc sống ở phương Tây. The village is mostly made of bamboo and raffia huts with thatched roofs, mostly of a brownish colour. It is built on the edge of the sea, protected from storms by a coral reef and surrounded by palm trees and other tropical vegetation. At the entrance to the village there are several small churches, all next to each other, one for each religion. The whole place is very clean, considering the amount of people in such a small area. Tòan thể làng phần lớn là chòi bằng tre, chà là rừng (raffia), lợp rơm, tất cả mang một màu nâu nhạt. Nó được xây dựng cạnh bờ biển, vốn được bảo vệ chống các cơn bảo bằng một rặng san hô, vây quanh bằng những hàng dừa và cây nhiệt đới. Ở cổng làng có vài cái nhà thờ nhỏ, nằm cạnh nhau, mỗi cái dành cho 1 tôn giáo. Dù có dân số khá đông sống trong một diện tích nhỏ nhưng làng khá sạch sẽ. My escort of chattering children took me along the main street to the square where there was a stage set up at one end. Not long after I got there the rain came pouring down, as it does most evenings, in torrents. I had seen heavy rain, but the rain in Europe bears no comparison to tropical rain. Đám trẻ dẫn tôi đi dọc theo con đường chính tới một khỏang sân rộng có một sân khấu đã dựng sẳn. Ít lâu sau, trời đổ một trận mưa rào theo thông lệ vào mỗi buổi chiều. Tôi đã thấy mưa lớn nhưng mưa ở Châu Âu chẳng thể nào so sánh được với mưa nhiệt đới. The storm went as fast as it arrived, just before sundown, having caused havoc with the lighting and amplification (borrowed from the Philippine army). Everything seemed to get fused and everybody seemed to know what to do, so while they ran around rewiring the loudspeakers I had a chance to walk about the camp and talk with some of the Vietnamese about their journeys from home or about life in the camp. (Some of the older people spoke French and the younger ones spoke some English) Cơn mưa tới cũng nhanh mà dứt cũng nhanh trước khi hoàng hôn xuống, đã làm cho hệ thống ánh sáng và loa, mượn của Quân Đội Phi Luật Tân, bị trục trặc. Mọi thứ rối tung lên nhưng mọi người hình như biết phải làm gì; vì vậy trong khi họ chạy đi chạy lại để nổi dây lao, tôi đã đi vòng quanh trại và nói chuyện với vài người Việt về chuyến vượt biển của họ và đời sống trong trại. (Một số người lớn tuổi nói tiếng Pháp, còn người trẻ thì nói được một ít tiếng Anh) The thought kept coming to my mind that these were just the survivors. Everyone had a story of adventure to tell, about all the terrible dangers involved in crossing the ocean in a small fishing boat, the dangers of thirst, hunger, the sun, the storms, and not least the pirates. They have risked everything for a new life. Lúc nào tôi cũng mang ý tướng là đây là những con người mới vừa sống sót. Ai cũng có một câu chuyện về cuộc phiêu lưu của họ và những mối nguy hiểm khi vượt biển trong những con tàu đánh cá nhỏ, những cơn khát, đói, mặt trời, bảo tố, đó là chưa kể tới bọn hải tặc. Họ đã đánh đổi mạng sống cho một cuộc sống mới. The evening was warm, the rain had stopped, and it promised to be a perfect night with a full moon rising up from the sea. As long as nobody got electrocuted dropping live wires in the puddles left by the downpour, we would start soon. Buối chiều thật ấm áp, mưa đã tạnh, hứa hẹn một đêm tuyệt với với trăng tròn vừa mọc ở ngoài biển. Khi nào mà không còn ai bị điện giật do dây trần còn nằm trong vũng nước mưa, thì chúng tôi sẽ bắt đầu được. After an introduction in Vietnamese and some National anthems (on cassette tape) I got started. I had no idea what to expect from the audience, everything was so strange. There was a sea of heads spread all around, several thousand people all standing, except where there were a couple of chairs in front for the dignitaries. Beside and behind me on stage there were some children who had climbed up to see better. They sat on their haunches in complete silence while I played. Sau phần giới thiệu bằng tiếng Việt và vài bài quốc ta (bằng máy cassette), tôi bắt đầu đàn. Tôi không biết phải mong đợi gì từ khán giả, mọi thứ vô cùng lạ lẫm đối với tôi. Chung quanh tôi là một rừng người, vài ngàn người tất cả đều phải đứng, ngoại trừ vài cái ghế ở phía trước dành cho quan khách. Bên cạnh tôi và đàng sau sân khấu, có vài đứa trẻ đã leo lên để xem cho rõ. Chúng ngồi chồm hỗm, hoàn toàn im lặng trong khi tôi đàn. I was amazed that they all listened to the music with just as much attention as a London audience and showed their appreciation more warmly. Every person who performs on stage knows that one gets a definite feeling from the public. The public has a collective character, and the artist has to find a means to make contact in a personal way with that character. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy tất cả họ đã chăm chú nghe nhạc giống như khán giả ở Luân Đôn và đã bài tỏ sự thưởng thức của họ rất nồng nhiệt. Những ai trình diễn trên sân khấu đều biết là họ sẽ cảm nhận được khán giả. Mọi khán giả đều có chung một nhân cách tập thể, và nghệ sĩ phải tìm cách tiếp cận với nhân cách đó theo cách riêng của mỗi người. Some audiences are responsive and others seem closed, some are expressive and others undemonstrative. The audience last night was extremely expressive. As I played, I watched their faces being happy with a happy piece of music, and look melancholic with the sadder music. Vài khán giả đã hòa với dòng nhạc (responsive) , những người khác thì như khép kín; cũng có những người biểu lộ tình cảm của học và cả những người không có cảm xúc gì. Các khán giả đêm qua đã biểu lộ cảm xúc của họ rất rõ. Trong khi tôi đàn, tôi thấy gương mặt họ rạng ngời hạnh phúc với một khúc nhạc vui, và có vẽ âu sầu vớ những khúc nhạc buồn. It was wonderful encouragement to enjoy one's own music-making and get away from all the little worries we have about our playing, such as being nervous in case you forget, or, "the sound is not as good as it was yesterday" etc.. Everybody laughed at one point when a big jungle beetle flew into the light (through the mosquitos) then slapped into my side. I had to stop, and jumped up to brush it away, as I wasn't going to continue with that thing crawling into my armpit. Điều này là một sự khích lệ tuyệt vời đã cho tôi cảm hứng, tránh khỏi những sự lo lắng trước khi đàn...thí dụ sợ sẽ quên bài giữa chừng, hay "âm thanh không tốt bằng hôm qua...". Có một lúc, mọi người cười ồ lên khi một con bọ to bay xuyên qua đám muỗi mòng đến ngọn đèn rồi rớt lên đùi tôi. Tôi phải ngừng lại, đứng ngay dậy để phủi nó đí; và tôi đã không thể tiếp tục được vì bị nó chui vào nách. For sheer contrast, I remember only a little over a week ago I played in New York. I enjoyed that concert also, but for absolutely different reasons. Why I was playing was different, why the public was there, how they appreciated it, the music critics, the guitar world where making mistakes is a sin. All different. Để so sánh, tôi nhớ về buổi trình diễn một trước đây ở New York. Tôi cũng rất thích buổi trình diễn này với những lý do hoàn toàn khác. Cái khác nhau là, tại sao tôi đàn, tại sao khán giả lại ở đó, họ đã thưởng thức như thế nào, các bài phê bình, rồi cái thế giới guitar mà ở đó vấp váp là tội lỗi. Tất cả đều khác nhau. I must say I was surprised when I walked off stage and two Vietnamese guys asked to see my fingernails. In almost every part of the world there are guitarists worrying about which side of the nail to play with. Phải nói là tôi rất ngạc nhiên khi tôi vừa rời sân khấu thì có hai anh Việt Nam tới xin xem móng tay của tôi. Ở bất cứ nời nào trên thế giới, luôn luôn có những guitarist lo lắng về chuyện đàn bằng cạnh móng bên nào. THEY GAVE ME THIS PAINTING AFTER THE CONCERT After the concert, the vietnamese Mayor of the village gave a lovely speech of thanks, saying how the music had made him forget for a while the problems he and his people face. There then followed a lot of confusion, getting flowers, and clapping, more flowers round my neck, people milling round on stage and shaking my hand, till someone put my guitar in my hands and sat me down to play some more. This continued until I started to run out of steam and Muriel Knox of the volunteer services came to my rescue and brought the evening to a close. This was the most worthwhile concert I have ever done. Not in terms of career, or finaficial gain, nor promotion of guitar music, but in terms of true worth it has left me with an incomparable memory. HỌ CHO TÔI BỨC TRANH NÀY SAU BUỔI TRÌNH DIỄN Sau buổi diễn, anh Trưởng làng người Việt đã đọc một bài diễn văn rất dễ thương để cám ơn, anh ta nói âm nhạc đã giúp anh quên được những vấn đề mà anh và mọi ngừoi đang gặp phải. Sau đó, mọi thứ rối tung lên, nào là nhận hoa, vỗ tay, rồi thêm những tràng hoa chòang vào cổ; mọi ngừoi vây quanh sân khấu cố bắt tay tôi, cho đến khi ai đó ấn cây đàn guitar vào tay tôi và yêu cầu tôi đàn thêm. Tôi đã tiếp tục đàn cho tới khi kiệt sức, anh thiện nguyện viên tên Muriel Knox chạy tới "cứu" tôi và chấm dứt buổi diễn. Đây là buổi diễn đáng giá nhưt mà tôi đã từng làm. Tôi không nói về mặt nghề nghiệp, tài chánh hay sự nâng tầm của âm nhạc guitar, nhưng tôi nói tới giá trị đích thực nó đã đọng lại trong tôi bằng những khoảng khắc không thể nào so sánh đuợc. http://www.davidrussellguitar.com/articles-data/article_1981.html Dịch hơi nhanh nên chưa đạt lắm, các bạn thông cảm. AB
×