Jump to content

Tic Toc

Members
  • Content count

    56
  • Joined

  • Last visited

  1. Hoàng Minh

    Cám ơn anh AB. Theo tôi thì ta tìm tài liệu Internet về nguồn gốc Nuevo Flamenco để hiểu nó là gì không khó lắm, cho nên tôi thấy cũng chẳng nên tranh cãi với anh làm gì. Dường như có lần tôi nghe ai đó có nói muốn hiểu được nhạc Flamenco thì ít nhất phải chơi nó. Chứ cưỡi ngựa xem hoa thì dễ ngộ nhận vàng thau lẫn lộn lắm. Chúc anh vui. Xin các bạn đọc bài viết sau đây (đặc biệt là đoạn cuối có nói về Hoàng Minh) của nhạc sĩ Quốc Bảo, người đã chơi và hiểu nhạc Flamenco khá đúng: http://www.quocbaomusic.com/?p=55
  2. Hoàng Minh

    Đồng ý như ý kiến bạn haiguitar, theo kiến thức ít ỏi của tôi, thì chắc chắn không phải Nuevo Flamenco. Nếu nói lấy những bản nhạc La Bamba, Guantanamera, Besame Mucho... chơi theo phong cách Flamenco hiện đại (cho là như vậy đi nhé) thì là Nuevo Flamenco, thì tôi cũng sẽ bắt chước cách này để sáng tác nhạc cổ điển Baroque như sau: Tôi chọn bài "60 năm cuộc đời" của Y Vân, tôi giữ giai điệu ở bè cao, tôi dùng kỹ thuật contrepoint thời Bach viết thêm bè bass thật chuẩn. Và kết quả tôi đem biểu diễn trước công chúng và công bố đó là nhạc BAROQUE thì ....... sao nhỉ? Mọi người có cãi tôi không? Tại sao chúng ta không nghe những nghệ sĩ nổi tiếng Nuevo Flamenco giải thích về nhạc của họ, mà lại cứ trích các ví dụ trên YouTube về Latin Music làm gì nhỉ? Mong các anh đừng giận nhe, vì tôi cần tranh luận khi chân lý còn chưa sáng tỏ.
  3. Hoàng Minh

    Bạn haiguitar nói đúng. Đây là một bằng chứng những người chơi nhạc trong video này quá thiếu kiến thức về nhạc Flamenco, mà cứ cố chứng tỏ họ am hiểu. Những ca khúc như La Bamba, Guantamera, Besame Mucho ... mà họ liệt kê là nhạc Flamenco, thì quả là họ "nổ quá dữ"! Hết biết luôn !!! Theo sự hiểu biết ít ỏi của tôi, họ đã nhầm lẫn LATIN MUSIC với nhạc FLAMENCO !!!
  4. Hoàng Minh

    Không hiểu a. Phương hiểu Nuevo Flamenco như thế nào mà lại cho là Hoàng Minh chơi theo kiểu này. Theo tôi, Hoàng Minh chơi theo kiểu Modern bình thường như trước giờ ta thấy, anh ta cầm mediator để gẩy. Tôi không rành về Nuevo Flamenco, nhưng cũng biết được đôi điều tối thiểu như: - Nuevo Flamenco thường biểu diễn hoà nhạc theo nhóm, không phải để đệm đàn - Nghệ sĩ đàn Nuevo Flamenco vẫn dùng ngón như Flamenco truyền thống, không ai chơi bằng mediator - Nuevo Flamenco không gõ trống bongo, mà gõ cajon. Có lẽ anh coi ở Carmen bar rồi lầm tưởng như vậy. Thực chất những người chơi guitar ở đây không biết chút gì về nhạc Flamenco, họ chỉ bắt chước đâu đó các nhóm nhạc của Châu Mỹ Latin và tự gán cho nó là Nuevo Flamenco. Và khán giả Sài Gòn cũng không am hiểu, nên tin là họ đang chơi Nuevo Flamenco đúng kiểu ! Một video trên YouTube sau đây thể hiện các nghệ sĩ nổi tiếng Ottmar Liebert và Luna Negra chơi thế nào là Nuevo Flamenco:
  5. Đoạn video hoạt hình này rất cô đọng, sinh động, cuốn hút và dí dỏm. Nó nói lên những cái tốt cũng như cái chưa tốt trong một đất nước văn minh nhất nhì thế giới. Câu hay nhất trong video là: "Sự giầu có của kinh tế không có liên quan gì đến sự giầu có của tâm hồn" Đó là bài học cho các quốc gia còn "vô minh" cứ lao vào cứu cánh vật chất! Nhân nói về nhà vệ sinh công cộng ở Nhật, có đoạn video sau đây cũng rất hay:
  6. Người Việt kỳ thị người Việt Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây. Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Ði đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói "xí bô xí ba" gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình! Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu "Việt kiều" 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Ðại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Ðại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người "gốc Việt" nên không có... giá cao! Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít "Yes, sir" và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Ðài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự! Hết biết! Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam! Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam? Một người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa "nhậu", ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá. Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ "hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình" giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng "Sir", tức là "ngài". Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy! Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và... không nói gì cả! Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện: Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại tham quan và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn! Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Ðông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga, ... anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là "anh em XHCN" của Việt Nam mấy năm trước đây! Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là "người Việt Nam", thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô... bán hoa mà cũng... đối với người Việt Nam như vậy! Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội "theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc" thì mệt lắm! Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào? Vợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là "trí thức", thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ "da trắng' và xin được giải thích thêm. Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người "da trắng". Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện "đẳng cấp" của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập! Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại "đẳng cấp" man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường "quốc tế" như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người "da trắng" của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ "quí tộc" Việt vô cùng... quái đản! Kề lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ! Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ "tha hương" – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi! Theo Khánh Hưng
  7. Guitarist KT7- Đỗ Minh Thông

    Bài "Không còn mùa thu" này tiếc quá thu bị đứt phần cuối. Phần tremolo hình như anh reo chưa đều. Thong_M._Do-Fade_Away_Autumn_(Khong_Con_Mua_Thu).mp3 Khong Con Mua Thu.pdf
  8. Guitarist KT7- Đỗ Minh Thông

    Xin góp vào topic này bản Ai Ra Xứ Huế, do anh Đỗ Minh Thông đàn. Ai ra xu Hue.pdf Thong_M._Do-Coming_To_Hue_Motherland_(Ai_Ra_Xu_Hue).mp3
  9. Thăm nhạc sĩ Phạm Duy đầu năm 2012 Bài đăng trên blog của ns Trần Quang Hải LTS: Ngày mùng 7 tết Nhâm Thìn, tức Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012, hai nhà báo Etcetera Nguyễn (Việt Weekly) và Vũ Hoàng Lân (Phố Bolsa TV) đã đến thăm nhạc sĩ Phạm Duy. Hai nhà báo trẻ được Phạm Duy cho phép đi thu hình toàn cảnh nơi ông sống, phỏng vấn nhiều đề tài khác nhau. Tinh thần của Phạm Duy rất phấn chấn, thoải mái. Dưới đây là cuộc trao đổi giữa Phạm Duy và các nhà báo. Việt Weekly (VW): Hôm nay trông nhạc sĩ Phạm Duy rất vui? Phạm Duy (PD): Quanh năm mới có một ngày Tết, phải vui chứ. Vui nhất là mấy người con trai của tôi về đây ăn Tết, cũng là đám cưới của Duy Cường. Bố con gặp nhau nên tôi thấy vui. VW: Trong dịp gặp Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn có nhắc đến nhạc sĩ Phạm Duy có tham dự chương trình xuân tại Hà Nội. Ông nhận thấy sự khác biệt của Hà Nội thế nào? PD: Tôi ra Hà Nội gần như thường xuyên. Mỗi lần đi trẻ con tôi đi theo vì phải mang theo xe lăn. Tôi thấy, Hà Nội mỗi một ngày tiến bộ lên, nhà cửa nguy nga, đời sống xã hội hết sức tiến bộ. Ðó là điều làm tôi rất vui.Tôi hai lần được đi lại trên con đường cái quan. Tôi thấy có sự cởi mở và tiến bộ trong đời sống hàng ngày của dân chúng. VW: Ông đã quyết định về Việt Nam sống từ năm 2005. Trước đó, ông cũng đã có về nước vài lần... PD: Tôi đã có thăm dò. Xa đất nước bao nhiêu năm có nhiều điều tôi chưa hiểu hết, tôi về thử xem ra sao. Trong năm năm trời tôi nghiên cứu, tôi thấy có thể sống được ở Việt Nam, không những về phương diện thoáng khí, mà còn về phương diện vật chất. Tôi đã gặp nhà xuất bản mua tất cả tài liệu của tôi. Tôi có thể sống được. Tôi có nhà cửa để ở. VW: Trước khi về Việt Nam ông đã có những dự án lớn về nhạc như Truyện Kiều. Oâng cho biết về những dự án đó? PD: Nhắc đến làm tôi vui quá. Khi tôi còn ở bên Mỹ, tôi đã soạn được ba phần Kiều. Ðến phần thứ tư, tôi bị tịt ngòi. Khi tôi về đây, thấy được đời sống của dân chúng, tôi đã làm một mạch những gì còn lại trong phần Kiều. Kiều gặp Từ Hải, gặp Thúc Sinh, gặp Sở Khanh. Bây giờ đã hoàn toàn rồi. Ðau đớn nhất là không thể nào thực hiện thành CD, vì làm tốn tiền quá. VW: Như vậy, ông đã hoàn tất phần 4 Truyện Kiều tại Việt Nam? PD: Trước kia, tôi định đánh vào dấu hỏi, ai là người sẽ cứu sống nàng Kiều đây? Khi về đây, tôi làm hoàn toàn theo ông Nguyễn Du. VW: Sau khi kết thúc Truyện Kiều, phần ông đóng góp là điểm nào? PD: Từ trước nay, khi phổ thơ lục bát, không phá được nhịp thơ lục bát. Nhưng khi nghe sẽ không nhận thấy thơ lục bát. Còn về phương diện tinh thần, cơ bản tôi đã thực hiện được những điều ông Nguyễn Du muốn, đó là ông là người chủ hòa. Ðoạn tôi thích nhất là đoạn ông nói về chiến tranh, “ngẫm từ công việc binh đao, đống xương vô định đã cao bằng đầu.” Về đây có nhiều người hát hay nhưng ngân sách lớn chưa có nên chưa thực hiện được CD. VW: Ông có những sáng tác nào khác nữa? PD: Tôi có người bạn rất thân là ông Hoàng Cầm. Trước khi ông chết, tôi đã định làm một bài hay nhất của ông là bài “Bên kia sông Ðuống,” không biết đặt tên là đoản khúc hay trường khúc. Tôi đưa được toàn thể cuộc kháng chiến ông đã xưng tụng vào thơ bằng nhạc. Không may là làm xong rồi ông đã chết mà tôi chưa kịp thâu thanh. Tôi đã nhờ hai người, Duy Quang và Mỹ Linh hát và đặt đĩa hát đó lên bàn thờ ông. VW: Về hình thức nhạc điệu có điều gì ông muốn nói thêm? PD: Nói ra có vẻ kiêu ngạo quá nhưng khiếu thẩm âm và khiếu điều khiển phổ nhạc của tôi đã lên một mức khác.Tôi phổ nhạc rất nhiều thi sĩ. Có một thi sĩ khó hiểu là thi sĩ Bích Khê. Cách đây 70 năm mà ông đã đả động đến vấn đề tôi rất chú ý, ông là người đầu tiên để vấn đề xác thịt lên. Có những bài như tranh lõa thể. Ong còn cho rằng, cuộc sống bình thường nhưng cái chết mới là đích của con người. Tôi rất thích và đã phổ nhạc. Một phần nào tôi đã nói lên được rằng, người nghệ sĩ chết non, ông Bích Khê mất lúc 26 tuổi, nhưng ông đã để lại gia tài là những bài thơ rất hay. Nhưng phải có một vốn văn học nghe mới hiểu được. Tôi đã thực hiện được một phần 10 bài. VW: Một người đã mất lúc 26 tuổi. Còn ông đã ngoài 90 tuổi phổ nhạc. Khoảng cách đó như thế nào? PD: Không có khoảng cách. Tôi thấy như là ông ấy hãy còn sống. Thông điệp ông ấy đưa ra đến bây giờ người ta mới biết, có lẽ nhờ ở đĩa nhạc này chăng. Tối thiểu cũng có một người như tôi hiểu ông. Nếu không có những người khán giả yêu nhạc của tôi từ ngày xưa, bây giờ tôi không dám về đâu. Nhưng khi tôi về, may quá, chính phủ đã cho phép in ra 100 bài. Rất là thú vị là thấy những bài đó đã từng sống rồi bây giờ sống lại thêm một lần nữa. Phố Bolsa TV (PBTV): Ông đã về lại Việt Nam từ năm 2005 và ở lại đây, vẫn có người nói sự quyết định trở về của ông là một sai lầm, những sáng tác của ông đã được mua lại không đáng, những sáng tác ông muốn phổ biến nhưng lại không được phổ biến. Nhạc sĩ Phạm Duy như cá nằm trên thớt khi trở lại Việt Nam. Ong có ý kiến thế nào? PD: Tôi về đây, chính phủ cho phép một bài cũng đã đủ rồi. Trong vòng mấy năm nay đã được 100 bài, ít được nghệ sĩ nào trong thời gian vừa rồi ra nhiều đĩa đến như thế. Tôi phải vui chớ. Những người ở bên ngoài có thành kiến là chính phủ khó khăn. Nhưng tất cả tác phẩm của tôi do nhà xuất bản Phương Nam in. Họ xin bao nhiêu, chính phủ cho bấy nhiêu. Có một vài ba bài tế nhị, cũng có thể một ngày nào đẹp trời, nó lại được đưa ra. Sốt ruột để làm gì. Có ghét tôi hay chửi tôi, cũng là quí vị nghe, tôi đâu có nghe. Quí vị còn hát nhạc của tôi không mất tiền, tôi việc gì phải bực mình làm gì. PBTV: Thỏa thuận của ông với công ty Phương Nam, ông có hài lòng hay còn những mắc mứu gì? PD: Tôi rất mừng. Tôi may quá đã được bà Tổng giám đốc công ty Phương Nam hiểu được vấn đề. Sau khi bàn cãi, tôi sẵn sàng ký ngay contract, tất cả tác phẩm của tôi sẽ do công ty Phương Nam độc quyền in ở Việt Nam. Ở bên ngoài tôi vẫn có quyền in. PBTV: Cho đến nay, có điều gì ông mong muốn ở số lượng sáng tác của ông? PD: Ai mà chẳng muốn bài nhạc mình vừa mới làm ra được in ngay. Nhưng tôi ở một đất nước có chủ quyền, có chương trình văn hóa. Tôi phải theo, làm sao tôi làm trái được. Có thể vì lý do này, vì lý do khác nhưng họ không cấm ai cả, họ không thể cho một lúc 100 bài, 200 bài. Một tháng chỉ 10 bài thôi. Họ cho nhiều hay ít tôi cũng vui rồi. Một bài tôi cũng đủ sướng rồi. PBTV: Số lượng nhạc của ông rất là nhiều. Hiện nay đã có 100 bài được phép phát hành. Những bài nhạc tiêu biểu nào mà ông muốn vẫn chưa được phát hành? PD: Có bài tôi thích lắm là “Việt Nam Việt Nam” nhưng bây giờ mới bắt đầu suy xét. VW: Ðối với giới trẻ, ông có ghi nhận nào khi họ tiếp cận với nhạc Phạm Duy hay không? PD: Trung niên hay lão niên không bao giờ quên nhạc của tôi. Họ rất thích. Họ chờ bài nào ra là mua hết. Những người trẻ chưa biết gì, nay mới bắt đầu mua nhạc của tôi. VW: Về đây chắc cũng có nhiều người đến thăm ông? PD: Ngày 3 tháng 2 sẽ có một nhóm người Mỹ đến thăm tôi. Anh James Durst đã từng đi hát với tôi cũng đã đến thăm tôi nhân ngày sinh nhật của tôi. VW: Ngày sinh nhật của ông vừa qua, có những điều gì ông muốn chia sẻ? PD: Thú vị lắm. Ông Tổng lãnh sự người Mỹ gốc Việt tổ chức một đêm tại nhà riêng của ông. Những quan khách và thường dân đã được mời đến. Hai thành phố, San Francisco và Hồ Chí Minh ban giải thưởng về nghệ thuật cho hai người là ông Trần Văn Khê và tôi. VW: Trong năm nay ông có dự tính gì về âm nhạc hay không? PD: Một người nhạc sĩ như tôi không có gì là đặc biệt cả. Những gì tôi vừa khoe với các anh cũng bình thường thôi nhưng không có thì buồn chết. Phải có mới vui chứ.Ý nguyện của tôi là được sống với dân tộc vì tôi là người khóc cười theo mệnh nước. Tôi về đây tôi mới sáng tác được. Tôi làm được mười bài Bích Khê. Tôi hoàn tất được Truyện Kiều. VW: Ông có những sinh hoạt, hội hè gì không? PD: Tôi đi nhiều quá đến nỗi bây giờ tôi không đi nổi nữa rồi. Hai chân của tôi bây giờ không nghe lời tôi nữa. Chỉ còn đầu óc và đôi tay thôi. Ðôi chân bây giờ đi 100 thước là không đi nổi nữa rồi, phải ngồi xe lăn. VW: Nhạc sĩ Phạm Duy rất rành về kỹ thuật Internet? PD: Nói như thế hơi quá. Tôi chỉ học mót thôi. Tôi không có đọc sách gì cả. Tôi chỉ coi thế mà làm thôi. Tôi cũng biết sử dụng để thỉnh thoảng coi Phố Bolsa TV.Tôi cũng sáng tác hoàn toàn trên máy chứ không dùng nhạc khí gì cả. Tôi theo đuổi kịp được những tối tân. PBTV: Ông đã về đây 7, 8 năm rồi. Ong đã ở hải ngoại một thời gian dài. Ong có giữ những liên lạc với hải ngoại không? PD: Tất cả gia đình tôi vẫn còn ở đó. Tôi vẫn còn passport Mỹ, nếu tôi muốn về, tôi về đâu có khó gì. PBTV: Ông có theo dõi thông tin hải ngoại không? PD: Tôi thấy tội nghiệp cho những người đến giờ phút này vẫn còn mang hận thù. Tôi cũng hơi chủ quan một tí. Nhưng theo tôi, muốn sống trên đời này phải biết ba thứ. Phải biết cám ơn, phải biết xin lỗi, phải biết quên. PBTV: Vấn đề ông trở về Việt Nam đối với nhiều người vẫn còn là điều tế nhị, cấm kỵ khi nói tới. PD: Tất nhiên. Những người như vậy rất khó trở về. Gia đình, con cái đã thành công rồi, ai dại gì trở về đây nữa. Riêng tôi, nhà tôi đã mất rồi, tôi không còn vướng ai nữa, nên tôi trở về. PBTV: Ông có chia sẻ nào với những người muốn trở về nhưng có những trắc trở, trở ngại? PD: Tôi không dám. Tôi biết có những người muốn trở về nhưng vướng vợ, vướng các con. Họ có đủ can đảm để rời bỏ các con, đánh đổi để về hay không. VW: Cùng thời điểm ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Thích Nhất Hạnh và ông trở về. Gần đây, ông Thích Nhất Hạnh không có những hoạt động tôn giáo nào có tiếng vang. Oâng Nguyễn Cao Kỳ đã mất trong năm qua. Riêng ông vẫn có những hoạt động đều đặn. PD: Vì tôi vẫn còn những tình yêu của những người lão niên ở đây. Ðối với những ông khác, tôi không thể nói được. Tôi về đây với mục đích là sống chết với người dân. Tôi rất thành thực trong công việc của tôi. Tôi tham gia những việc cần thiết. Người ta nhận thấy tôi chân thật. PBTV: Về sự trở về của ông, ông Nguyễn Cao Kỳ và ông Thích Nhất Hạnh, dư luận có nói rằng, ông Thích Nhất Hạnh đại diện cho tôn giáo, ông Nguyễn Cao Kỳ đại diện cho chính trị, ông đại diện cho nghệ sĩ. Nhà nước Việt Nam đã làm một công việc rất thành công là đã thu phục được ba mặt của hải ngoại. Oâng nghĩ rằng đó là chính sách hay là quyết định riêng của ông? PD: Tôi và nhà nước ở đây có chung ý kiến với nhau là đã đến lúc phải đại đoàn kết dân tộc. Tự nhiên, không cần phải nói với nhau đã hiểu nhau rồi. Không biết có sự nói chuyện nào với hai ông tôn giáo và chính trị hay không, tôi không biết. Hai ông có thành công khi trở về đây hay không, tôi cũng không dám nói đến, vì tôi không để ý đến. Việc của tôi là như thế đấy, tôi thấy hoàn toàn đúng. Và mỗi một ngày tôi một thăng tiến lên không đi lùi lại. PBTV: Ông có thể chia sẻ trước khi về, ông đã có những quyết định như thế nào? PD: Tôi đã từng thú tội ngay ba, bốn tháng đầu tôi bỏ nước ra đi là tôi muốn trở về ngay. Cho nên, tôi đã có những bài như “Rồi đây anh sẽ đưa em về nhà.” Trong 30 năm trời chờ đợi cơ hội trở về, vì trong thời gian đó nếu về sớm tôi đã đi đon rồi. Tôi phải về đúng thời điểm. Mãi tới lúc có nghị quyết 36, tôi về. Lập tức tôi lấy ngay chứng minh nhân dân và hộ khẩu, tôi có đầy đủ trong một năm. Tôi đã yên chí và không cần phải giải thích với ai là tôi có phải là kẻ phản bội hay không, không ai nhắc đến chuyện đó nữa. Tôi đã gặp những người lãnh đạo cũ như ông Tố Hữu, ông Trần Văn Giàu. Chúng tôi rất vui vẻ khi gặp nhau, chỉ nói chuyện trời mưa trời nắng thôi, không nói chuyện chính trị gì cả. Hình như tôi đi đâu, tôi rất phù hợp với nơi đó. Tôi ở đất nước Việt Nam cũng như tôi ở San Francisco thôi. Tất cả những nơi đó chỉ là địa dư mà cuộc đời bắt buộc tôi phải đi, chỉ là nơi ở nhưng không phải là nơi để sống chết. Cuối cùng, Việt Nam mới là tôi về, sống chết với quê hương. VW: Ông Nguyễn Cao Kỳ vừa mất vào năm ngoái, có nhiều người bênh, người chống. Ông có suy nghĩ gì về ông Nguyễn Cao Kỳ? PD: Ông Kỳ với tôi không thuộc về một hạng người. Ông Kỳ thuộc về chính trị, tôi là người văn nghệ. Tôi có dính líu với ông do con gái tôi lấy con trai ông. Ðáng lý ra tôi phải chia buồn với ông nhưng tình hình hơi lộn xộn, tôi chỉ nói miệng thôi. Nhung tôi rất thương ông Kỳ, rất yêu ông Kỳ, rất quí ý kiến của ông Kỳ. Một người phó tổng thống mà hạ mình xuống, nói hạ mình nó hơi quá, nhận mình là người thua, và bên này là người được. Ong đã bỏ quá khứ sang một bên. VW: Những người tướng lãnh không có điều kiện hoặc không muốn về, ông có nhận xét thế nào? PD: Mọi người có thể nghĩ ông Kỳ hơi cao bồi, nhưng ông phải là một người cao bồi mới dám quyết định như thế. Tôi cũng hơi sợ đấy. Ong làm như vậy, tôi phục lắm. VW: Ông có cảm thấy có sự khác biệt về suy nghĩ, quan điểm, chống đối hay ganh tị gì đối với văn nghệ sĩ trong nước hay không? PD: Có chứ. Tôi cũng là người hơi bạo miệng. Trước kia, họ nghĩ tôi là người kiêu ngạo chăng. Nhưng không phải, tôi là người tự tin. Tôi học nhiều nên tôi biết nhiều hơn. Khi về đây tôi bị sự hiểu lầm thôi. Ðối với tôi không có chuyện gì cả. PBTV: Ông đối phó với một số điều tiếng về ông như thế nào? PD: Thành thực, tôi không để ý đến điều đó. Bởi vì nếu tôi để ý đến điều đó, tôi đã kiện họ ngay rồi. Họ có lý do của họ để nói xấu người ta. Nếu họ không yêu tôi, họ đừng hát nhạc của tôi, thế thôi. Họ mở miệng hát một câu nhạc của tôi, rồi sau đó lại chửi tôi. Chuyện đó đối với tôi rất bình thường thôi. VW: Ðối với gia tài nhạc Phạm Duy, ông có nghĩ nên có một bảo tàng viện về Phạm Duy không? PD: Tôi có nhiều thì giờ lắm. Cho nên, tôi làm một nhà bảo tàng không phải cho riêng tôi mà cho bố tôi là ông Phạm Duy Tốn, và anh tôi là ông Phạm Duy Khiêm. VW: Ông có mong muốn được giới thiệu đến công chúng hay không? PD: Tôi mong muốn lắm. PBTV: Ông nghĩ như thế nào về nhận định, nhạc sĩ Phạm Duy là cây cổ thụ của nền âm nhạc Việt Nam? PD: Tôi không nghĩ, tôi phải là người cổ thụ chứ vì trước tôi làm gì có ai làm tân nhạc đâu. Tôi là một trong những người thành lập nên nền tân nhạc cùng với ông Văn Cao, ông Nguyễn Xuân Khoát, là những người đầu tiên vào với tân nhạc. Hiện nay, những bài của tôi còn in nét dấu vào những người nhạc sĩ sau này. Họ bị ảnh hưởng tôi mà họ không biết. Tôi tạo ra những giai điệu Việt Nam đó, về sau họ cứ thế mà copy thôi. Tôi phải là người cổ thụ chứ. Nhưng nói như thế nó hơi quá. Bây giờ tôi đã già, tối thiểu cũng được sự kính lão đắc thọ. Rất nhiều người đến nói chuyện với tôi, đều đồng ý với tôi về phương diện đó, là tôi hiểu biết nhiều hơn họ. Nếu tôi còn khỏe hơn một chút xíu, có thể tôi đi dạy học, lập nên “trường phái Phạm Duy” chăng. PBTV: Một ngày của nhạc sĩ Phạm Duy như thế nào? PD: Buổi sáng, tôi dậy đánh răng rửa mặt, ăn sáng, ngủ một chút rồi bắt đầu làm việc. Sau đó, ăn cơm, xong ngủ một tí rồi coi tivi. Còn khi sáng tác phải có hứng. Cái hứng đó đã tiềm tàng, đã sẵn sàng. Nó không nhiều như khi tôi ở hải ngoại. Ơ hải ngoại, mình có thể thực hiện được ngay lập tức, thấy được kết quả ngay. Ơ đây hơi chậm một tí. Hơn nữa, tôi cũng già rồi, 96 tuổi mà vẫn còn làm được tác phẩm, đó cũng là một phép lạ. PBTV: Ðến tuổi này, điều gì làm cho ông có hứng để còn tiếp tục sáng tác? PD: Cái hứng của tôi không ai ngăn được cả. Tôi cũng không ngăn được tôi. Lắm lúc tôi cũng đã nói là, mình về đây để nghỉ ngơi, làm thinh mà tại sao vẫn làm ồn thế này. Nhưng tình yêu với quê hương là một chuyện, tình yêu với giống nòi là một chuyện nữa. Nó có một mối liên hệ. Cho nên, lúc nào tôi cũng sáng tác, lúc nào cũng có hứng. VW: Ông nhận xét về Việt Nam trong tương lai? PD: Chúng ta sinh ra vừa là nạn nhân, vừa là người tạo ra những đau đớn đến giờ này vẫn chưa xong. Không nhanh được đâu nhưng sẽ đến một ngày đại đoàn kết thực sự. Chúng ta đang trên hành trình đó. Tôi rất lạc quan, không có gì bi quan. PBTV: Yếu tố nào cần có để đi tới ngày đó? PD: Phải thức tỉnh, phải chân thật. Từ lúc tôi viết hồi ký, làm nhạc, tôi không lúc nào mà không nói thật. Ðời sống phải chân thật mới nên làm văn nghệ sĩ. Nếu là người phải che đậy những điều xấu, không nên làm nghệ sĩ. PBTV: Ông Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngoại giao, có dự án về một chương trình ba thế hệ gia đình Phạm Duy. Ông có nhận xét thế nào? PD: Tôi có được nghe lời đề nghị của ông Thứ trưởng. Ông dự định tổ chức một đêm nhạc có ba gia đình Phạm Ðình Chương, gia đình Lữ Liên và gia đình Phạm Duy. Trong ba gia đình có đầy đủ nghệ sĩ để làm một đêm văn nghệ. Ðó là lời đề nghị hay. Từ giờ đến lúc đó mà tôi chưa chết, tôi sẽ cố gắng. PBTV: Cho đến bây giờ, về sự nghiệp âm nhạc, có điều gì ông chưa làm được và có điều gì ông còn muốn làm? PD: Chưa tới ngày hạnh ngộ, phải trông tới ngày đó. Không thể xây thành trong một ngày, phải từ từ thôi.Ăn còn biết ngon. Ngủ giấc thật say. Ði chơi. Tôi không có ước mơ, ước vọng gì cao vọng cả. Người ta muốn về đây xây danh tiếng. Còn tôi đã có rồi, còn đi kiếm gì nữa. Tất cả là bình dị thôi. VW: Ông có nghĩ rằng ông là người may mắn so với những nghệ sĩ cùng thời không? PD: Tôi là người khôn ngoan. May mắn chưa đủ. Tôi đi từ miền Bắc vào miền Nam, từ miền Nam ra hải ngoại, từ hải ngoại trở về đây, tôi đều nghiên cứu kỹ lắm mới làm. Tôi bỏ nơi nào ra đi, khi quay trở lại đều được đón tiếp. PBTV: Ông không mong muốn điều gì nữa có phải là ông đã được mọi thứ mà một đời người đã đạt được, mà đời người nghệ sĩ đã đạt được? PD: Không. Tôi vẫn còn mong mỏi vài ba điều nữa. Ðiều đó chưa xảy ra nên không thể nói được. Tôi vẫn nuôi một ước vọng, không phải là điều gì cao xa lắm đâu, mà là thể hiện những điều mình muốn. Như mình muốn 99 điều và đã được rồi, chỉ còn 1, 2 điều mình chưa đạt được, mình nán sống để tới ngày cả 100 điều đó được thực hiện. (Hết) Tác giả bài viết: Việt Weekly
  10. Arigato from Japan

    Người Nhật bầy tỏ lòng tri ân với thế giới trong đại nạn sóng thần 11/3/2011. Theo tư liệu YouTube thì người ta thống kê trận Tsunami này như sau: Sóng dâng cao đến 133 feet (~ 40 m) Lấn sâu đến 6 miles (~ 10 km) vào đất liền Tiêu huỷ hoặc phá hỏng trên 270.000 toà nhà Cùng lúc khiến 386.739 người không nhà cửa 3.824 người hiện mất tích 15.824 người thiệt mạng Đối với những nạn nhân: Tất cả hy vọng đều tiêu tan hoặc gần như vậy... Nhưng vẫn còn đấy những tấm lòng tương thân tương ái từ mọi miền thế giới...
  11. "Người Mỹ không khóa cửa nhà bao giờ!" Đấy là câu nói như thốt lên của những người đã đến Mỹ. Chuyện người Mỹ không khóa cửa là chuyện xưa lắm rồi. Nhưng tôi vẫn muốn nói lại. Bởi câu chuyện người Mỹ không khóa cửa chứa đựng bao điều suy ngẫm khi tôi phải chứng kiến những gì ngược lại ở Việt Nam. Ngày đầu tiên đến Mỹ, chúng tôi ở tạm trong ngôi nhà của một gia đình Mỹ đang đi nghỉ cuối tuần. Một người bạn của tôi lần đâu đến Mỹ đã không thể hiểu vì sao một ngôi nhà đẹp như thế, nhiều đồ đạc như thế mà không khóa cửa. Tôi đã giải thích nhưng người bạn ấy vẫn băn khoăn mãi đến gần hết chuyến đi. Trong cái đêm đầu tiên ấy, khi người bạn đi ngủ bèn mang theo cả chiếc túi xách đựng hộ chiếu và một ít tiền lên giường vì sợ đang đêm kẻ trộm mò vào nhà ăn cắp. Tôi hiểu tâm trạng ấy. Nỗi ám ảnh về những chuyện mất mát ở khách sạn hay trong chính nhà mình đã theo đuổi bạn tôi không rời. Trong những ngày cuối cùng ở Mỹ, một người bạn nhờ con trai tôi mua giúp một cái ipad2 qua mạng. Một chiều đi chơi về, tôi thấy chiếc ipad2 được đóng gói cẩn thận để trên bậc cầu thang trước cửa nhà sát ngay vỉa hè khu phố. Cho dù đã bắt đầu hiểu một phần nào đó nước Mỹ nhưng bạn tôi vẫn rất bị "sốc". Chiếc Ipad2 được đóng gói để một nơi rất dễ nhìn thấy và chỉ cách lối đi bộ một hai bước chân mà thôi. Đấy là một khu phố vắng vẻ gần như nhà nào biết nhà ấy. Nếu ai đó muốn lấy cái ipad2 kia thì chẳng khó khăn gì, chỉ cần bước ba bước và nhặt lên. Tất cả quá dễ dàng và an toàn. Nhưng không ai lấy chiếc ipad2 đó. Không ai lấy bất kỳ những gì mà những người vận chuyển hàng hóa để trước cửa nhà của khách hàng. Người già đi qua không lấy. Người trẻ đi qua không lấy. Những người làm công việc vệ sinh môi trường đi qua cũng không lấy. Và có lẽ những người vô gia cư đi qua cũng không lấy. Lối sống ấy không phụ thuộc nhiều vào hoàn cảnh sống nghèo khó hay thiếu thốn...Đó là lối sống của văn hóa, luật pháp và lòng tự trọng. Đương nhiên không phải tất cả những người Mỹ sống như vậy. Nhưng cách sống ấy là cách sống của đại đa số người Mỹ. Xin đừng nghĩ là nước Mỹ giàu có nên chẳng ai muốn ăn cắp. Người Mỹ là người tiêu tiền một cách kỹ lưỡng và có kế hoạch nhất. Thực tế, người Mỹ vào siêu thị sẽ đứng khá lâu trước một mặt hàng giá 2 đô 99 xu và một mặt hàng giá 3 đô 10 xu. Khi đi ăn với bạn, họ trả không thừa một xu với số tiền họ phải trả. Mà khi đó, một cái ipad2 giá ở Mỹ khoảng 1.200 đô la. Chúng ta từng đọc trên báo Việt Nam viết về những làn sóng khổng lồ người Mỹ ùa đến các siêu thị trong những ngày giảm giá và tai nạn chết người đã xẩy ra khi những khách hàng chen nhau vào siêu thị để mua hàng giảm giá. Một đô la có giá trị rất nhỏ với mức lương tháng trung bình của người Mỹ là hàng ngàn đô la. Nhưng tôi đã quan sát trong nhiều năm khi ở Mỹ cách tiêu một đô la của người Mỹ. Nhiều lúc, tôi có cảm giác họ đang tiêu những đồng một đô la như tiêu những đồng tiền cuối cùng của đời họ. Nói vậy để thấy họ quý từng đồng đô la như thế nào. Ông cha ta có câu " đói cho sạch, rách cho thơm". Những tưởng đó là lối sống của người Việt Nam ngày nay. Nhưng câu nói của ông cha chúng ta đang bị vấy bẩn và làm lu mờ. Trong chuyến đi này, khi quá cảnh ở sân bay Narita, Tokyo, tôi đã phải mở cái thùng giấy của mình cho an ninh cửa khẩu Nhật khi họ soi thấy có một số bật lửa ga trong đó. Sau khi kiểm tra xong, họ đã tự tay dán băng dính chiếc thùng giấy của tôi một cách cẩn thận như chính họ đang dán chiếc thùng của họ vậy. Thế nhưng, khi về đến Hà Nội, chiếc thùng giấy của tôi đã bị rạch và một số thứ trong thùng giấy đã biến mất. Cái vali có khóa ngầm cũng bị đập vỡ. Chiếc khóa kiểu như vậy không thể bị vỡ một cách vô tình như thế. Tôi không có chứng cứ để nói rằng những ai đó ở sân bay Nội Bài đã rạch thùng, đập khóa vali và ăn cắp đồ của tôi. Nhưng tôi tin thùng hàng của tôi đã bị rạch và khóa vali của tôi bị đập ở đó. Tôi không bao giờ tin những nhân viên làm việc ở sân bay Narita, Tokyo đã làm cái việc xấu xa đó. Bởi ngay ở sân bay Narita, tôi đã chứng kiến nhân cách của người Nhật ngay trong chính thời gian mà người Nhật vừa trải qua đại thảm họa sóng thần. Tôi đã viết câu chuyện về nhân cách Nhật thông qua một người hầu bàn ở câu chuyện trước. Những thứ tôi mất tính ra không phải là một món tiền lớn. Nhưng hành động ăn cắp đã làm tôi nổi giận nhiều ngày. Mà không chỉ là tôi, không ít hàng khách Việt Nam và báo chí đã lên tiếng về những điều xấu xa tương tự mà họ là nạn nhân. Đời sống của con người Việt Nam đã khác trước rất nhiều so với 10 năm trước và quá nhiều so với những năm tháng ngèo đói trước kia. Nhưng những hành động tham nhũng, tham ô, ăn cắp, lừa dối... của người Việt Nam hình như mỗi ngày một gia tăng. Mấy ngày trước, chúng tôi đi du lịch ở Nha Trang. Người hướng dẫn viên mỗi khi lên xe lại nhắc chúng tôi hãy cảnh giác cao độ nếu không muốn bị móc túi, nếu không muốn mua phải hàng giả. Anh cảnh báo chúng tôi rằng ngay cả mặt hàng yến sào đắt như vàng cũng dễ dàng bị làm giả. Đời sống kinh tế của đất nước được cải thiện rất nhiều và với một tốc độ khá nhanh. Nhưng lòng tự trọng và lối sống văn hóa thì những người có quan tâm đều nhận thấy nó bị đánh mất đi nhanh hơn và lan truyền rộng hơn sự phát triển kinh tế nhiều lần. Nếu cứ đà này thì chỉ mươi năm nữa, những người yếu bóng vía ra đường sẽ chỉ thấy nhan nhản những kẻ ăn cắp và bọn lừa đảo. Tại sao những năm tháng chiến tranh đầy thiếu thốn và hy sinh con người Việt Nam lại sống với lòng tự trọng cao như vậy mà bây giờ giàu có hơn thì lòng tự trọng ấy lại bị hoen ố quá nhiều ? Tôi biết rằng câu hỏi của tôi quá ngây thơ nhưng tôi cứ phải hỏi. Mà đúng hơn đó không phải là một câu hỏi mà là một tiếng kêu đau đớn và lo sợ. Và những điều làm cho chúng ta đau đớn và lo sợ sinh ra từ nền giáo dục của chúng ta. Nền giáo dục ở đây xin đừng hiểu chỉ là nhà trường mà là cách quản lý và điều hành xã hội. Không có sự thật nào ngoài sự thật này. Lần đầu tiên đến Mỹ cách đây 19 năm, tôi thực sự ngạc nhiên vì những ngôi nhà ở Mỹ không đóng khóa cửa. Trong mỗi ngôi nhà của họ có biết bao thứ đắt tiền. Nhưng không mấy ai lọt vào nhà người khác để lấy cắp. Có nhiều lý do. Nhưng lý do cơ bản nhất là ý thức làm người của họ cùng với sự trợ giúp cho ý thức sống ấy là luật pháp và cách quản lý xã hội. Còn ở đất nước chúng ta, nhiều ngôi nhà khóa ba tầng bảy lớp vần bị phá tan tành. Khóa cửa nếu xét về mặt cơ học thì chỉ là hành động diễn ra trong mấy phút. Nhưng để đi đến việc không cần khóa cửa thì có lẽ người Việt Nam có ý thức về việc đó cũng phải mất 100 năm nữa mới có thể làm được. Khi tôi nói vậy, nhiều người thấy mệt mỏi rã rời vì nghĩ đến chặng đường dài đến tận...100 năm. Nhưng cho dù có phải đi đến 1000 năm thì chúng ta cũng phải đi chứ không còn cách nào khác. Theo Nguyễn Quang Thiều
  12. Người Nhựt nói tiếng Anh

    Trước đây mình cũng được nghe một vài người Nhật nói tiếng Anh, quả là dở thiệt. Người Việt mình cũng không hơn họ đâu. Khi học tiếng Anh ở tuổi đã sõi tiếng mẹ đẻ, thường sẽ bị ảnh hưởng về accent. Nhưng đó là chuyện cũ, ít ra ngày nay họ cũng hơn ta ở điều đơn giản mà ta không làm được (hay tự mãn + ngu dốt ---> không chịu làm???): "Gần đây, giờ học tiếng Anh được thay đổi nghiên về đàm thoại. Họ cải thiện bằng nhiều cách, như mời giáo viên bản ngữ về dạy, hay cho các học sinh Anh, Mỹ học tại các lớp ở cấp trung học." Cám ơn anh AB về bài post.
  13. Trước hết xin cám ơn guitarist thphuong đã trả lời. Ông bà mình có câu: "Biết thì thưa thớt, không biết thì dựa cột mà nghe" Cho nên để diễn đàn sôi nổi, thì chỉ những người "biết" mới có khả năng "nói" để tạo sự "đông vui". Càng nhiều người "biết" lên tiếng, diễn đàn càng "đông vui". Những người còn lại chỉ biết nghe, vì đơn giản "biết nói gì đây?", cùng lắm là ghi vài lời cám ơn người post bài. Không thể trách cứ gì với những người đang "dựa cột". Vì vậy, chính các người hiểu biết rộng mới là nhân tố quyết định sự "đông vui" cho diễn đàn. Tôi chưa đồng ý với ý kiến cho rằng các guitarist Sài Gòn rất "kiệm lời". Vì ai trong họ cũng đều là trí thức, đều có hiểu biết ít nhiều trong cư xử cuộc sống, đều yêu nghề và đều thích bàn luận về nghề. Cho nên nếu không có lý do gì khác thường, họ phải yêu thích tham gia vào những diễn đàn liên quan đến "nghề" của mình. Nhất là trong thời đại hiện nay khi phương tiện giao dịch thông tin qua Internet quá dễ dàng và nằm trong tầm tay của mọi người. Vậy thì đề nghị tìm cách tập hợp thêm các nhà chuyên môn vào diễn đàn là điều must-have. Tôi nghĩ nếu không thực hiện được điều này, thì tình trạng "trống vắng" trên diễn đàn như hiện nay sẽ vẫn cứ tiếp tục như cũ. Vấn đề phương tiện học tập hiện nay quá nhiều và dễ dàng là điều không chối cãi, nhưng để tiếp thu chúng hiệu quả, vẫn phải cần những bàn luận, trao đổi với những nhà chuyên môn. Đó là lý do tồn tại các diễn đàn như thế này. Cuối cùng, chắc chắn các bạn khác giống như tôi còn mong muốn nghe ý kiến từ các nhà chuyên môn khác, ngoài ý kiến của thphuong.
  14. Mình để ý con số thống kê lúc nào cũng có khoảng 20 khách đọc forum, còn thành viên chỉ 1, 2... Chứng tỏ con số 20 người kia cũng có quan tâm đến diễn đàn, nhưng chỉ muốn thâu lượm thông tin mà không chia sẻ gì cả... Chúng ta cũng nên cho đó là niềm vui vì đã ban tặng họ kiến thức. Và khó có hy vọng họ đăng ký tham gia để "đông vui"... Chỉ cần 2% trong số 640 thành viên đăng ký hiện nay tích cực viết bài là "đông vui" rồi! Tiếc là con số khiêm tốn đó vẫn chưa có được!!! Mình thấy có 3 tố chất để 1 thành viên tham gia tích cực diễn đàn, đó là người đó phải có sự đam mê cây đàn guitar (hoặc âm nhạc nói chung), thứ 2 là sự bền bỉ đeo đuổi luyện tập và cuối cùng phải có tinh thần tập thể. Nếu không có nó, sẽ dẫn đến hiện tượng diễn đàn chỉ gồm phần lớn là những thành viên tiêu cực, thụ động, kém nhiệt tình hoặc thậm chí bàng quan, xem cho vui! Vậy họ có thể xuất hiện ở đâu? - Những người mới làm quen với cây đàn - Những người chuyên nghiệp, hoặc đã làm quen với cây đàn từ lâu (nhân tố quyết định). Vì vậy để trả lời 2 câu hỏi của guitarist thphuong, mình xin đề nghị: (b) Bản thân mỗi thành viên phải kêu gọi càng ngày càng nhiều thêm bạn bè mình quen biết gia nhập diễn đàn (a) Các thành viên chuyên nghiệp hiện nay phải "lôi kéo" các chuyên nghiệp khác vào diễn đàn. Cụ thể là những người bạn của thphuong hoặc nhạc sinh nhạc viện. Các anh chị có ủng hộ giúp đỡ chúng tôi về chuyên môn, thì chúng tôi chắc cũng không quên ủng hộ các buổi biểu diễn của các anh chị! Nếu anh chị tham gia tích cực diễn đàn, chắc chắn sẽ đạt hoặc vượt qua con số 2% nói trên. Sự thật có thể khó nghe. Xin các bạn bỏ qua nếu có điều gì không khéo trong diễn đạt. Cám ơn.
  15. Tự dưng đang giới thiệu chương trình guitar tại NVH Phú Nhuận, thì các bác lại chuyển đề tài. Nhưng đề tài này khá lý thú đó! :clapping:
×