Jump to content

Leaderboard


Popular Content

Showing content with the highest reputation since 01/14/2017 in all areas

  1. 2 points
    Sắp tới đây nghệ sĩ ĐĂNG HUY HOÀNG (Danny DAN) sẽ biểu diễn trong chương trình của VACGS (Vietnamese American Classical Guitar Society) Ngày giờ: Ngày 5 tháng 5 năm 2017 Địa điểm: VIỆN VIỆT HỌC Dưới đây là thông báo AB đã nhận được từ Howard Le You are cordially invited to the May 2017 concert by Danny Dang (aka Hoang Dang). Following is a light reception and open gig. Please be prepared for your pieces. Don't miss this fun event. Free admission. Donation is accepted. Date: 8:00-10:00pm Friday May 5, 2017 Venue: The Institute of Vietnamese Studies 15355 Brookhurst St Unit 222, Westminster , CA 92683 Dang Hoang (aka Danny Dang) is one of the established names in the classical guitar circle of Vietnam. However, unlike virtually all other well known Vietnamese classical guitarists who have come through the National Conservatory of Music in Saigon, Dang has chosen for himself a very special route! Staring to learn guitar at the age of seven with his uncle, Dang has subsequently explored all styles of the guitar from folk, classical, flamenco to jazz with many teachers both in Vietnam and the US. In his search for the mastery of his classical guitar artistry, having discovered Zen Buddhism at the age of twenty, Dang eventually became a teacher of Abhidhama and even spent a number of years as a Buddhist monk! He believes that a true artist is not different from a Zen master and through Zen, an artist can discover the ultimate way to express his deep feelings and to communicate most effectively with the audience. For the VACGS May workshop, Dang will present a selection of works by Dilermando Reis, Francisco Tarrega, Alexandre Tansman, as well as some of his arrangements including “Hòn Vọng Phu”, an epic suite of the Vietnamese legendary composer Le Thuong. AB
  2. 1 point
    anbinh4u

    Howard LE biểu diễn tại CALI

    Bạn nào ở gần, nhớ đi xem. Howard Le, tức Lê Công Hậu, trước đây hoạt động rất tích cực ở nhà văn hóa Phú Nhuận. Hiện anh hoạt động thường xuyên ở nhóm VIETNAMESE AMERICAN GUITARIST SOCIETY, do anh Võ Tá Hân sáng lập. Thời gian: Ngày 12 tháng 4 (thứ Tư), 2017 Địa chỉ: LA County Library / Sunkist Library - 840 North Puente Ave. La Puente CA 91746 AB
  3. 1 point
    Gutarist Nguyễn Thanh Huy và Tứ Tấu Sài Gòn gồm Trần Hoài Phương, Nguyễn Thanh Huy, Huỳnh Bá Thơ và Nguyễn Trí Đoàn sẽ tham dự và biểu diễn tại 25th ANNUAL LONG ISLAND GUITAR FESTIVAL (NEW YORK) vào tháng tư, ngày 6 & 8, 2017. Xin chúc mừng. Các bạn ở gần đó nhớ đi xem... Chương trình sẽ như sau: March 31: 7-8 pm _ Concert by NGUYEN THANH HUY April 1: 3-5 pm _ Master class by NGUYEN THANH HUY 8:15 pm _ Concert by the SAIGON GUITAR QUARTET (Nguyen Thanh Huy, Nguyen Tri Doan, Huynh Ba Tho & Tran Hoai Phuong Xin xem chương trình chi tiết tại... www.radford.edu/guitarfest AB
  4. 1 point
    ... view Parkening International Guitar competition online ... for the live-streaming final at 7:30pm (PST), Saturday May 30th. (Pacific Standard time at 7:30 pm , May 30th , USA ) anh chị em VIM muốn xem thì đổi ra giờ Vietnam mà xem trực tiếp online ... have fun viet nam đi trước US khoảng 12 tiếng thí dụ: bên US bây giờ PST là 8:30 tối thứ sáu 29/5/2015 thì bên việt nam là 10:30 sáng thứ bẩy 30/5/2015 nghĩa là 9:30 sáng chủ nhật 31/5/2015 bên vietnam http://livestream.com/pepperdineuniversity/parkening2015
  5. 1 point
    Trên báo Doanh Nhân cuối tuần sô 533 ra ngày thứ sáu 22 tháng 11 năm 2013 có bài phòng vấn guitarist Trần Hoài Phương. Trong bài, anh đã nói lên những cảm nghĩ, trăn trở của mình về guitar VN. Mời các bạn cùng xem và góp ý kiến. Để phóng to, các bạn nhấp chuột vào dấu + phía dưới. http://epaper.doanhnhansaigon.vn/dnsgctuan/533/#/22/ AB
  6. 1 point
    Cafe Stik là nơi yêu thích của mình (phần cũng do chưa nhiều người đến). Tình cờ iphone lật đến trang này. Tiếc là đã không có La Catedral từ Segovia để nghe, nhưng cũng có thể thú vị thử đoán ông có thể chơi thế nào với những gì chúng ta đã yêu mến và quen thuộc về cách chơi của ông.. Mình cho rằng đoạn nhanh có thể sẽ như Double h-moll của J.S.Bach mà Segovia đã thể hiện vơi dấu ấn riêng.. Đoạn hai có thể như Chaconne phần đầu hay Sarabande h-moll chăng..? Có ai hứng thú không nhỉ. Thphuong
  7. 1 point
    Theo cảm nhận của mình thì lý do để cụ Segovia bỏ qua Barrios chính vì Barrios tự nhận mình là "Paganini của guitar" đã chạm vào tính tự ái khủng khiếp của Segovia. Barrios là Paganini cảu guitar theo mình là ông nhận về phần âm nhạc của mình với guitar so với âm nhạc của paganini với violon chứ không phải ông khoe về khả năng chơi đàn. , nhạc của Barrios đòi hỏi người chơi guitar nâng hẳn một tầm kỹ thuật đặc biệt là tay trái so với âm nhạc của các nhạc sĩ trước ông, âm nhạc của Chopin với piano và paganini với violon cũng tương tự như vậy. Còn phong cách âm nhạc của ông rõ ràng đày chất thơ như Chopin, có khác biệt đôi chút là trong âm nhạc của Barrios tôi còn còn thấy cách tiến hành bè trầm của ông mang đậm chất phức điệu của Bach vĩ đại.
  8. 1 point
    thphuong

    Một tuần tại Nhật..

    . 10 giờ 39 tối qua bước vào subway từ Shinjuku to Nishi-shinjuku, cũng là lần cuối của chuyến đi J, sau khi từ giả bà Watanabe – người liên lạc và ủng hộ nhiệt tình cho những recital của các guitarist Nhật đến nay tại Việt nam (Hanoi và Saigon). Một tuần khá “căng thẳng” về giờ giấc – do nhiều toan tính, và khác nữa. Cuối cùng thật ra là còn chưa biết ..Tokyo tròn méo ra sao, nhưng đối với thphuong và anh em ở đây, quan trọng là những giờ phút với guitar. Thông tin, trò chuyện, cảm giác, cảm xúc,.. thật là ngồn ngộn.. Thôi thì bật ra được chút nào hay chút ấy vậy.. Cuộc trao đổi với biên tập chính và chủ tịch tạp chí Gendai cô đọng nhưng thú vị. Ngưới Nhật có số lớn thích đàn guitar, tuy là một phần lớn trong đó có thể là quan tâm về .. đàn điện hơn J -Nơi thphuong bước ra dao phố sau bữa tối với Kozo Tate, bà Watanabe, “Princess Pink” (một guitarist & composer cho guitar), Yamada Gaku (vừa làm chương trình với Trí Đoàn tại Phú Nhuận tháng 5 vừa qua), là con phố Meiji mà các guitarshop (tuy có vẻ chủ yếu đàn điện) nối tiếp nhau). Dù sao đó cũng là thuận lợi (hơn Việt nam chẳng hạn) để gìn giữ và phát triển guitar cổ điển.. Tạp chí cũng cố gắng chuyển mình qua các thời kỳ, vẫn “vật lộn” với sức ép làm sao tồn tại “khi mà người ta vẫn thích photocopy hơn là mua”, chief editor không ngại ngùng chia sẻ bằng một khả năng ngôn ngữ tiếng Anh là đáng nể nhất trong những câu chuyện tại Nhật. Tại đây, chúng ta như lạc vào một thế giới hoàn toàn riêng của guitar cổ điển, từ những cây đàn cở giá .. vượt khả năng của anh em ta ở Việt nam J đến các loại dây đàn thực phong phú cùng tài liệu…. Kozo lấy ngay một bài ngũ tấu (tạm bí mật không nói tên nhé) gửi thphuong mang về “để cuối năm nào lại sang Saigon cùng vi vu với Thanh Huy, Bá Thơ và…Lê Hoàng Minh từ Úc về, tất nhiên rồi!). thphuong có gợi ý thử làm thêm phiên bản tiếng Anh để mở rộng sang ĐNÁ… chi phí thêm chủ yếu chỉ là dịch thuật.. Cạnh thphuong là President Kazuhide Kurata, kế là Chief Editor Seiichi Nakazato của tạp chí Gendai guitar uy tín tại Nhật, bên kia tất nhiên là ông bạn Kozo rồi J Cũng nhờ Kozo mà thphuong có dịp đến 3 guitar shop để ..chơi thử đàn (mới, tất nhiên) tùy hỉ J.. Cầm vài cây đàn Nhật (thì đang ở Nhật phải chơi đàn Nhật chứ!) giá sơ sơ 10.000USD thấy cũng hơi hồi hộp.. Người bán đàn đương nhiên là nể nang Kozo nhưng cũng xem chừng xem ..mình có phá đàn không J. Những cây đàn này loại trường phái “mới” theo lý giải của Kozo, “âm thanh tròn khỏe, dể dàng vang ra, dể chơi.. nhưng màu sắc có thể không phong phú lắm..”. Nhưng mình thì là thấy “sướng” lắm rồi, của đáng tội hình như cảm nhận “dể chơi và thể hiện” hơn hẵn cây guitar Úc ở nhà J.. Thôi thì để lịch sự (vì không thể nói ..mình có thể sẽ mua…) thphuong cũng tìm mua dây đàn tại đó.. Cũng muốn nói gốc thử đàn thật thú vị….. tiếc là lo cầm đàn (và chắc Kozo và bà Watanabe lo ..nghe J) nên quên không làm một bức hình minh họa cho anh em ở nhà và làm kỷ niệm. Sẽ nói thêm về câu chuyện trên đường dài Kozo lái xe đưa thphuong đi trong Tokyo.. Muốn chia sẻ ngay một vài góc nhìn sau khi làm khán giả cho một “festival guitar” ở Yokohama chiều 29/7 – một trong những điểm “nóng” của guitar cổ điển tại Nhật bản. Một concert dài nhất mà thphuong được tham dự, từ 1g30 đến gần ..6g30 thì phải với 3 lần giải lao! Chữ “festival” ở đây thể hiện chiều dài và số lượng nghệ sĩ tham gia (ngồi cạnh Kozo mà nhớ về các lần Liên hoan guitar cuối năm tại TTVH Phú Nhuận và đương nhiên là… Gala Guitar tháng 12 vừa rồi ở Nhạc viện, 112 Nguyễn Du, đương nhiên rồi.. ) Phía sau của khán phòng, trước giờ “vào cuộc” Phía trước của khán phòng, nhìn lên sân khấu, không phông màn, đương nhiên cũng là trước giờ “vào cuộc” Thật là may mắn là ..thphuong cuối cùng được báo là không tham gia chơi được vài phút vì chương trình “chỉ dành cho member”. Nhờ vậy thì mới làm “khán giả” một cách trọn vẹn. TIếc là không thể có hình trong buổi biểu diển vì kiểm soát rất nghiêm túc. Còn khi xong thì các nghệ sĩ “lẻn vào” ngay phía sau,, thay đổi y phục “đời thường” trở lại trước khi cùng nhau “bia bọt” trong một quán bar gần đó. Khán phòng lý tưởng cho 400 khán giả, guitar có thể chơi mộc không micro, khi đánh nhẹ nhưng nghe vẫn rõ.. Lấy mắt nhìn thì không biết có phải vật liệu và màu gổ xuyên suốt giúp được âm thanh của khán phòng (?), và bên cạnh cũng tạo độ ấm áp chăng. Chương trình gồm đủ các hình thức độc tấu, hòa tấu và cùng nhạc cụ khác, (không hiểu sao mà guitar không micro vẫn vang lên đẹp và hòa quyện cùng violon và flute) .. Cặp vợ chồng Etsuko Nishimoto & Kazuo Nishimoto chơi chương 2 Concerto d’Aranjuez với bài soạn thật tuyệt khi mà hai guitar thay phiên nhau diễn tấu giai điệu chính một cách rất tự nhiên, giống như tác phẩm được viết cho song tấu guitar. Tuy người chồng bị hẫng một đoạn khi chơi bè chính (anh bị đau và xin lỗi trước khi chơi) nhưng thật xúc động khi thấy người vợ chờ đợi.. và hai tiếng đàn lại cùng quyện với nhau.. Không biết chúng ta có tìm link để nghe được hay không, hình như người chồng chơi melody bay bướm và đậm đà hơn…. Thphuong có dịp nghe lại tiếng đàn của Yamada Dasuke từng đến Phú Nhuận với chúng ta trong khoảng 4 năm về trước. Hôm nay trong anh ..bụi hơn và tham gia trio cùng một tiết mục đệm đàn cho giọng soprano. Thật xúc động và ..tò mò (hình như thấy Kozo cũng có vẻ như vậy..) khi nghe các guitarist cùng lứa với Kozo (và cũng là “tư lệnh một vùng đất nào đó” của guitar tại Nhật J - “Terrritory Head”, chữ Kozo “đồng ý” khi thphuong đưa ra sau khi nghe Kozo giải thích.) xuất hiện trên sân khấu. Mitsuo Arai cùng tuổi với Kozo và say sưa với 3 tác phẩm của Barrios (Mazurka, Catedral và Ultimo Tremolo).. thphuong hơi “đúng tim” khi chờ đợi guitarist có tuổi tiến đến đoạn allegro của Catedral…. Cũng gần gần như vậy , Akira Kawamata, “chief of director” với hai Mazurka của Tarrega và Tưởng nhớ Tarrega của Turina - ngạc nhiên trong suy nghĩ của một người cầm đàn khi nghe ông tiến đển đoạn tốc độ cuồn cuộn của bài Turina - đặc biệt làm thphuong vẫn ngẫm nghĩ với lối đánh như không dùng sức, không có vẻ sôi nổi, nhưng lại nghe “an toàn” và “tròn trịa” – nói chuyện xoáy thêm với Kozo, thì ông cũng đồng ý là lối chơi như vậy chắc khó tại khán phòng, không chuẩn, ồn ào hơn và khán giả không tập trung bằng (ví dụ so với tại VIệt nam vậy ..J.. . “Director” Toshiharu Takaku dùng đến hai cây vihuela để chơi một số tiểu phẩm Renaissance, kết thúc với ..Prelude quen thuộc hợp âm rãi Ré thứ của J.S.Bach và Prelude Mi trưởng của J.Downland… Một gốc màu sắc khác với lady Harumi Nakajima chơi Leo Brouwer – cũng là guitarist duy nhất hôm đó ngoài Kozo, trò chuyện được bằng tiếng Anh. Bà có vẻ thú vị với viển cảnh sang thăm Việt nam một ngày nào đó..Điểm nhỏ thôi, (hỏi người chứ chợt nghĩ lại mình hình như cũng chưa có câu trả lời chắc chắn cho bản thân trong khi thời gian cầm đàn của mình … đâu có ít J) các guitarist gặp gỡ đều thoải mái nói ngay những tác giả hay tác phẩm ưa thích hoặc đang làm việc trong năm nay khi được hỏi. Tiếng đàn mạnh mẽ, tự tin nhất của chương trình có lẽ là của Jinjirou Inoue, với Traviata và 4 Catalan folk songs… thphuong có trò chuyện với guitarist trẻ này nhưng đã rất nhà nghề, cùng với các guitarist trẻ khác trong chương trình, đương nhiên là có nói đến những chuyến viếng thăm và trình diễn của các guitarist Nhật từng đến Việt nam. Không đi vào chi tiết, thì phần đáng kể và đẹp nhất của chương trình là flute (Ai Hanazumi) và guitar (Shimpei Hashizume) các tác phẩm có màu sắc đương đại (kiểu Piazzola). Cặp này có chương trình riêng ngày .. 18/12 tới J (để thấy các bạn có kế hoạch chi tiết như thế nào). Thphuong có trò chuyện được cũng khá thú vị trong ngôn ngữ của ,,,Victor Hugo với Hanazumi vốn có 5 (?) năm tu nghiệp sáo (flute) tại Pháp. Hòa tấu guitar (có chỉ huy) cuối chương trình thật dể chịu chỉ với J.Strauss. Bài phối Dòng sông xanh gây ngạc nhiên với thphuong vì sự hòa quyện các bè trong khi bè chính và bè đệm không nhất thiết nằm ở những âm vực khác nhau. Có lẽ sự đều tay của các guitarist là phần quan trọng.. Thú vị là những guitarist (khoảng 4) chơi bè 1 đều không xuất hiện trong chương trình trước đó – điều mà chúng ta dể giả định ở mức… “công lực thấp hơn” những người có xuất hiện trước đó trong solo, duo, trio. Cạnh thphuong là Kozo Tate rồi bà Watanabe, phía gần là Harumi Nakajima, bên cạnh chính là Yamada Daisuke, bữa tối sau concert Người đúng lên phía xa, tiếc là không rõ là “Chief of director” Akira Kawamata Một chút mô tả, để chúng ta cảm nhận được lực lượng của một “Association” (Yokohama). Về lý, thì member nơi nào làm chương trình nơi đó, Kozo sẽ là một tâm điểm của chương trình 15/16/17 tháng 9 tới tại Nakano, một “thủ phủ” khác của guitar tại Nhật. Các guitarist trẻ sau khi tốt nghiệp tại khoa guitar và có hướng theo nghề thì chắc là phải tìm một “Association” (tương tự là một nơi như Phú nhuận) để làm member… để có dịp cùng xuất hiện trong các chương trình. TIếc là chưa có cách xin được bản thâu chương trình hôm đó (treo micro từ trên trần). Kozo giải thích là dùng tham khảo trong nội bộ. Để tạm dừng, thphuong hôm ghé Gendai tình cờ có gặp hai guitarist mà Kozo và bà Watanabe cho là một “top hit” và một “genious”. Top hit là.. Kuyhee Park, môt cô bé gốc Hàn nhỏ nhắn xinh xắn (26t).. Nếu biết trước, thì thphuong đã phải vội vàng lấy cái CD tại đó và xin chữ ký người đẹp rồi. TIếc thật, nhưng rõ là phải xem ..Youtube và cập nhật hơn J. Thôi thì thphuong cũng có mua CD của Kuyhee về …(có link trên Youtube nhiều đó J) Chàng guitarist Nhật Gen Matsuda, đi cùng Kuyhee Park, “top hit” như thphuong được nghe J thphuong
  9. 1 point
    Cùng gửi anh em trước lời bạt, cũng là nói về chương trình CD và những tâm sự khi làm đĩa này.. Đang đợi thông tin in CD từ Bến Thành Audio.. :crying: (Cũng gửi đây một trong những version của bài Leyenda – tựa đề CD – trong quá trình thu âm) Adi ós Nonino (A.Piazzolla/A.Carlevaro), hơi thở âm nhạc đương đại duy nhất trong CD, được thực hiện như để nhớ về những tác phẩm tôi từng chơi trong hai mươi năm, cũng là một “cơ hội trả nợ” những năm tháng mình đam mê cùng guitar cổ điển. Khi tìm đến mua tác phẩm này trong một chuyến viếng thăm San Francisco, tôi đã không thể biết trước nhạc mục của mình đã có được thêm một người bạn nhỏ mới. Với Introduction & variations – chủ đề & biến tấu (W.A.Mozart / F.Sor), tôi vẫn luôn cảm thấy như trẻ lại mỗi khi chơi lại tác phẩm mà mình đã chọn để trình tấu trong chương trình thi vào Nhạc viện.Được chọn làm tựa đề CD, Leyenda – Huyền thoại (A.J.Manjon) trùng tên với một tác phẩm quá quen thuộc của I.Albeniz với người yêu guitar, đã gây ngạc nhiên cho tôi vì Manjon, một tác giả của thời kỳ âm nhạc lãng mạn tuy có lẽ còn ít được biết đến nhưng đã khai thác được ngôn ngữ nhạc cụ một cách tài tình. Lần đầu tiên được nghe La catedral – Ngôi giáo đường (A.M.Barrios) trong một giờ học với guitarist Phùng Tuấn Vũ, tôi đã không thể biết rằng đó là tác phẩm mình sẽ tiếp tục chinh phục trong suốt hai mươi năm sau. Kể từ lần đầu tiên được nghe guitarist Huỳnh Hữu Đoan độc tấu English suite (J.Duarte), Prelude – Folk song – Round dance luôn như một người bạn thân thiết bên cạnh mỗi khi tôi dạo guitar, không quên lần chơi cho guitarist Carlos Bonell nghe khi có dịp đến Luân đôn… Rêverie (G.Regondi), với nhiều bứt phá và thách đố so với nhiều tác phẩm tremolo khác, là “một giấc mộng” dài đã theo tôi suốt những năm sau này. Và hạnh phúc của tôi là đã chọn được tấu khúc này cho CD của mình. Cuối cùng, Chaconne (J.S.Bach), như ai đó từng nói, là một tác phẩm trọn vẹn tựa một cuộc đời, có vẫy vùng, có huy hoàng, có ngậm ngùi, nhưng rồi cuối cùng cũng kết thúc yên ắng như lúc khởi đầu. Tác phẩm đã thực sự cùng tôi đi qua những cung bậc thăng trầm khác nhau của cuộc sống… 02 Leyenda - Manjon.wma
  10. 1 point
    Sáng chủ nhật café với guitarist Thanh Huy bên hồ bán nguyệt của khu Phú Mỹ Hưng cũng một ít thời gian sau khi Huy có cơ hội đi dự 20th year Celebration – Long Island Guitar Festival, New York, Mỹ. Câu chuyện xoay quanh những gì thấy và ngẩm nghĩ sau chuyến đi. Có những chủ đề gây tranh luận một chút thuộc về việc “bên cạnh việc cầm đàn”, và những chủ đề không gây tranh luận có vẻ là về “chuyên môn” hơn – đánh đàn J. Câu chuyện đột nhiên thú vị khi đề cập đến Kozo Tate với ý định trở lại VN cuối năm nay, rồi bản Baden Jazz Suite mà thphuong có được Kozo gửi và cũng có dịp chơi. Kozo Tate có sang tận châu Âu để đàn tác phẩm đó cho chính tác giả nghe và cũng để “học” thêm về cách đánh một tác phẩm khác từ tác giả. Thphuong có nói Baden Jazz Suite có một điểm thú vị - như là một “giao thoa” (xin tạm dùng chữ này), vì người chơi nhạc nhẹ (với kỹ thuật nhạc nhẹ) hoàn toàn có thể chơi bài này do cách viết của tác giả. Bản thân âm nhạc bài này đã cho thấy tính giao thoa. Thanh Huy đột nhiên hứng khởi hẵn khi được mục kích nhạc Nam Mỹ qua Suite Colombiana (Gentil Montana) được chơi như thế nào… Với một sự tư do, thoải mái không gò bó bởi kỹ thuật khó và tinh thần “nghiêm túc” như chúng ta vẩn quen khi nói về “chơi nhạc cổ điển”. Huy có nói solist có chơi lại (Encore) để mà khán giả có thể vổ tay theo tiết nhịp nhảy/dân vũ.. (liên tưởng đến flamenco..). Nghe vậy, phải “think twice” nếu ta định chơi nhạc Nam Mỹ có tính cách dance.. Huy có nói về cảm nhận sung sướng thế nào nghe live LAGQ chơi Carmen (mà Guitar Saigon có chơi tại Gala năm trước).. và khẳng định cách chơi dựa trên nền tảng làm chủ kỹ thuật và học thuật như là chân lý… (thphuong chắc phải đi làm ngay nốt do thăng, mà chưa kịp làm khi tứ tấu Twaikosky Gala cuối năm vừa rồi J). Để tạm dừng, thphuong sẽ nhắc nhở mình và những nhạc sinh guitar lại khi nghe con gái ở nhà dượt piano tối qua. Khả năng thể hiện của piano cho phép dể dàng đạt độ phức tạp của tác phẩm (hòa âm, phối âm, v.v..) mà đối với guitar phải cần “trình độ kỹ thuật” qua số năm học nhiều hơn rất nhiều mới đạt được. Bởi vậy, nếu ta chơi guitar mà không đạt âm lượng, âm chất (tiếng đàn), khả năng tận dụng âm sắc (có thể thay đổi) cùng với độ rung (vibrato như đàn dây) thì … chẳng thà để nghe piano sẽ được tận hưởng “chất âm nhạc” hơn vậy J. Saigon cuối tuần!
  11. 1 point
    anbinh4u

    Hoàng Minh

    Bạn Tic Toc thân kính, Tôi post về Latin Music được các nhạc sĩ Nuevo Flamenco và Rumba Flamenco sử dụng là để trả lời cho một người bạn không rõ về những lời tôi viết. Nếu bạn có ý cho anh em hiểu biết thêm về các thể loại này thì hay quá. Tôi thì từ bỏ Flamenco lâu lắm rồi nên không hiểu gì nhiều, chỉ có nghe là chính. Tôi không hề có ý định tranh luận hay phê phán bất cứ ai, nhất là những clip trên kia. Thân kính. AB
  12. 1 point
    anbinh4u

    Hoàng Minh

    Các bạn thân mến, Hôm trước viết hơi nhanh thành khó hiểu. ... Về các bài LA BAMBA, GUANTANAMERA, BESAME MUCHO...những bài này vốn là dòng nhạc Latin, nhưng đã được Nuevo flamenco và nhất là Rumba Flamenco sử dụng làm chất liệu âm nhạc. Rất nhều bài tình ca khá nổi tiếng như "La Vie en rose" hay thậm chí "Hotel California" cũng được sử dụng. Cám ơn thphuong đã góp ý.... Paco de Lucia - LA PALOMA
  13. 1 point
    thphuong

    Hoàng Minh

    Cùng anh em, Chúng ta thường không cần tìm mất thời gian tìm tổng số những lỗi từ một thứ phẩm hay phế phẩm làm gì đúng không? Clip mà member haiguitar đưa ra đơn giản là một “thứ phẩm” hay “phế phẩm”, và đơn giản đó là ví dụ của cái mà người ta hay nói, việc “phát triển bề rộng và chưa đạt được ở bề sâu” mà có thể tìm thấy ở bất kì nơi đâu trong các lĩnh vực tại VN, ở đây là trong “biên tập Chương trình âm nhạc”. Nó xảy ra khắp nơi nếu chúng ta muốn “nhặt sạn”. Một chút lạc đề, hôm qua tình cờ xem lại câu chuyện sụp đổ các ngân hàng đầu tư ở Mỹ vài năm trước – trước là phim tài liệu, sau đó là phim truyện tái hiện câu chuyện. Oh, lại thấy tại sao những chuyện (tồi tệ) như vậy có thể xảy ra tại Mỹ nhỉ (và chắc đúng là sự thực)? Rồi liệu từ đó chúng ta có đưa đến một “tổng quát hóa” về xã hội Mỹ như vậy không, chắc là không. Đơn giản, clip đó nói về môt nhóm nhạc không ở mức độ trình diễn chính thức, có lẽ vậy – hãy xem backdrop đằng sau, hình như là một Hội nghị giới thiệu sản phẩm gì đó, và lỗi nằm ở khâu biên tập! Những người chơi guitar trong nhóm đó đương nhiên không phải là những guitarist flamenco nhà nghề tại Saigon – mà tôi nghĩ chắc không hơn số ngón tay của một bàn tay. Người trưởng nhóm còn dùng chữ “leadguitar”. Họ xuất phát điểm từ nhạc nhẹ - họ cũng nói vậy. Cuối cùng, chủ đề chúng ta ở đây là “nouveau flamenco” (định nghĩa chung anh AB đã có nói). Nếu được, chúng ta có thể sẽ đem thêm vài link các nhóm nouveau flamenco thực sự (có danh sách dài đáng kể khi search web về chủ đề này) để cùng phân tích và thấy được điểm chung. Thêm nữa, tên một bài hát đúng là thường gợi lên một thể loại âm nhạc. Nhưng, người soạn nhạc vàngười chơi nhạc có thể đưa bài hát đó sang một một thể loại âm nhạc khác. Một bài hát nào đó có thể xuất phát điểm không phải là thuộc trường phái flamenco –ví dụ vậy, nhưng nhạc sĩ flamenco (đúng nghĩa, không phải nhóm nhạc trong clip này) có thể thể hiện trong phong cách flamenco sở trường của mình – quan trọng là nghe thế nào. Chúng ta có cả dàn nhạc giao hưởng chơi nhạc ABBA. Thật may mắn cho chúng ta ngày này có được Toru Katemitsu chuyển soạn guitar độc tấu cho mấy bài hát bất hủ của The Beatles, vậy chúng ta sẽ xem mấy bài soạn đó là nhạc gì – nên xuất hiện trong chương trình nhạc nhẹ hay nhạc cổ điển? Saigon, cuối tháng 4 / 2012
  14. 1 point
    anbinh4u

    Hoàng Minh

    Các bạn thân mến, Nuevo flamenco ra đời là để chống đở sự lấn át của phong trào rock-and-roll. Từ đó nó đã dung nạp, biến đổi nhiều thể loại âm nhạc khác nhau. Có nhiều ý kiến cho là từ FUSHION MUSIC là thích hợp nhứt. Những nhạc tố đặc trưng flamenco như Andalusian Cadence cũng không thấy. Đây có nên nói là "tự lột xác" hay không? Đối với người từng yêu thích flamenco như AB, thì nuevo flamenco không còn chất flamenco nữa. Trong video clip trên, anh nhạc sĩ đó có nhắc tới ban Gypsy Kings và vài bản nhạc gốc Latin. Bộ dĩa của G.K và GOVI rất thịnh hành trong thập niên 80 với các tựa đề như Gypsy guitar hay Rumba flamenco, Ritmo Guitarra.... Ban nhạc trên chắc đã tìm học qua các băng dĩa này. Bộ percussion trước đây của ban nhạc ở Carmen hơi giống bộ của ban Gypsy Kings xài. Một trong những nhánh của Nuevo flamenco là Rumba flamenco rất thịnh hành ở Cuba. Bộ dĩa của Gypsy Kings trước đây có thể lấy về bằng torrent, không biết bây giờ còn không? Hemcomchay lục thử giùm coi. http://www.dailymotion.com/video/x88qx8_gipsy-kings-la-bamba_music Một trong những bài dễ thương nhứt là bài VOLARE (Ý) http://www.dailymotion.com/video/x8d31p_gipsy-kings-volare-patchai_music# Bài BESAME MUCHO này được sáng tác từ năm 1940 nhưng tới giờ đã trở thành cổ điển rồi. Hôm nào sẽ viết thêm về bài hát mà thời học sinh sinh viên ai cũng mê. Trên diễn đàn có rất nhiều bạn hiểu biết về Flamenco, mong nhận được sự góp ý của các bạn. AB
  15. 1 point
    thphuong

    Hoàng Minh

    AZ có câu hỏi về guitarist Hoàng Minh. Hình như chưa thấy có người quan tâm, vậy mình xin có chút ý góp. Hoàng Minh chơi guitar theo kiểu ta có thể gọi là Nuovo flamenco hay Nouveau flamenco hay New flamenco. Thuật ngữ này có thể dể dàng tìm trên các mạng (có giải thích). Một cách đơn giản, trước hết theo quan sát thì người chơi dùng phím (miếng gảy) chơi pickup guitar (dây nylon nhưng có jack cắm vào amplification), có nhóm nhạc đệm. Nhóm nhạc đệm thường có cấu trúc như nhóm nhạc nhẹ nhưng nhẹ nhàng hơn, có thêm guitar pickup để đệm hợp âm, guitar bass có thể dùng hình thức guitar thùng và có pickup, có bongo và không cần nguyên bộ gõ như dàn trống jazz. Có thể có piano, keyboard thì nên là pipe organ tức là đàn organ thời chưa có đàn phím đa năng sau này. Với hình thức như vậy, âm thanh phát ra từ nhóm nhạc sẽ có âm thanh “acoustic” mà không phải là đàn guitar điện có phá tiếng và đàn phím tổng hợp nhiều âm thanh “mới” (ví như “universe music”..). Về tiết điệu chơi thì không hiểu sao thường chỉ là bossa nova, samba, beguine rock là cơ bản.. tóm lại có vẻ là các điệu nhanh nhịp 4 của Nam Mỹ. Hòa âm thì thường khá đơn giản và không dùng các hợp âm 4 nốt trở lên, tăng hay giảm… Các bước chuyển chủ yếu cơ bản T – S – D, ,,, Tất nhiên có thể lấy các bài hát bình thường chơi theo kiểu này thì những “đặc thù” trên có thể mất một ít. Nhưng cơ bản sẽ là nghe nhạc nhẹ, đệm chủ yếu với tiếng guitar (pickup) và bộ gõ bập bùng trong các điệu La tinh. Ở Saigon có thể tìm được ở Carmen bar, hay trên sân thượng của Rex Hotel, khá là thích hợp làm nhạc nền hay chào mừng cho các function lễ lạc của giới business hay sang trọng... Đàn guitar “solo” ở đây (như Hoàng Minh chơi) sẽ chơi những giai điệu “Nuovo flamenco” có một chút màu sắc flamenco (nhưng sẽ là không nhất thiết khi chơi cả chương trình), phát triển các nốt hoa mỹ chung quanh chủ đề nhưng thường không dùng các nốt của nhạc rock hay jazz. Nhất thiết sẽ có chạy âm giai như cách nối giữa các đoạn – và chủ yếu chúng ta sẽ không thấy các nốt nhạc dừng lâu mà chuyển động gần như liên tục.. Tuy vậy, cũng có thể do đặc tính như vậy nên để chơi (ngẫu hứng? Người viết nghĩ là vậy) một mình mấy giai điệu bài hát lãng mạn Việt nam thì có thể “bị” đơn điệu (monotone) vì hòa âm đơn giản, cách thể hiện qua nhạc Việt nam như vậy có thể “tạo” cảm giác “thuần kỹ thuật”.. Nhận định này hoàn toàn mang quan điểm cá nhân… Chào,
  16. 1 point
    Mời các anh chị nghe bài này rồi tiếp tục bàn luận :)
  17. 1 point
    Đây là bài phỏng vấn Andres Ségovia trích từ DVD Andres Segovia & Los Olivos, do bạn NTQuang có nhã ý dịch tặng cho chúng ta. Xin trân trọng cám ơn anh NTQuang.:drinks: AB thích nhất câu nói cuối cùng của A.Ségovia trong bài phỏng vấn nầy, làm AB nhớ tới hai câu thơ của TS Bùi Giáng " Ta yêu mến trần gian này mãi mãi, Vì nơi đây ta có đủ vui sầu..." Ai dám nói A. Ségovia không có óc khôi hài? Adrés Segovia, người vùng Andalusia trong suốt cuộc đời mình, đã đạt được sự chấp nhận cho cây đàn Guitar được bước vào các sảnh đường hòa nhạc khắp nơi trên thế giới, đã trở vê Andalusia ở tuổi 75 để xây một ngôi nhà mới ở miền Nam và sống một mùa hè đầu tiên cho chính mình sau 35 năm qua. Ông đã xây căn nhà của mình, Los Olivos, trên Costa del Sol, gần Granada nhất, vốn là nơi ông đã trải qua thời niên thiếu, và cất nó trong một khu rừng ô-liu trên cao một ngọn đồi, nhìn ra biển Địa Trung Hải Andrés Segovia : Giờ thì tôi đã đến cái tuổi mà tôi luôn có ý-định giảm thiểu số lượng trình tấu của mình và cả mức độ đi lại đây đó, và xây một căn nhà để nghỉ ngơi và làm việc theo một cách khác. Nhưng khi họ gởi từ New York đến cho tôi, những bản thiết kế- Ba bản vẻ của ba căn nhà khác nhau, tôi rất là bận rộn. Và tôi đã nhìn qua các bản vẻ rất vội vàng, tôi chọn cái theo tôi thì có vẻ như là căn nhà lớn nhất, mà không cẩn thận xem xét đến phần tỷ-lệ trước. Rồi chừng sáu tháng sau, tôi đến đây và phát sợ vì kích thước của căn nhà nầy .Tôi có ý xây một căn nhà nhỏ chứ đâu phải con quái vật nầy đâu! 35 năm đã qua kể từ khi tôi hưởng được bất cứ mùa hè nào tại cùng một nơi nhưng hiện giờ chúng tôi được yên tỉnh và hạnh phúc bởi vi khi tôi rất bận bịu thì nhà tôi cũng rất bận bịu. Nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi hưởng nguyên một mùa hè ở đây trong căn nhà của chúng tôi. Nghỉ ngơi của tôi gồm có việc không đi lại đây đó nửa và không biễu diễn nửa, nhưng tôi lại làm việc cật lực và cật lực hơn lúc nào hết trong căn nhà của mình. Trước tiên là tôi có rất nhiều bài nhạc được viết bởi các nhạc sỉ đương đại để biên sọan, và cũng đưa những cái mới của Bach vào tiết-mục trình diễn của tôi, và nhiều , nhiều việc còn phải làm nửa. Ø Khi Thầy bắt đầu sự nghiệp thì thuở đó hầu như là không có phần tiết-mục trình diễn phải không? Không. Để trả lời câu đó, tôi phải quay lui trở về một chút.. Tôi đã phải cứu nguy cây đàn guitar hai lần.Trước hết là khỏi đôi bàn tay ầm ỉ của các tay chơi Flamenco, kế đó là khỏi những tiết-mục nghèo nàn mà nó đã có. Những tiết mục trừ Fernando Sor ra. Fernando Sor từ cuối thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 19., người đã sáng tác rất nhiều bài hay cho guitar , và, một ít, Carulli và Giuliani. Các ông ấy không được đào-tạo âm nhạc một cách chính quy. Và họ tặng cho cây đàn Guitar cái yếu kém đầy tận tụy và nồng nàn của họ. Rồi sau cùng, tôi mời các bạn mình viết cho đàn guitar. Người đầu tiên đáp lời là Federic Moreno Torroba-người Tây Ban Nha- rồi, Turina, rồi Falla , và nhiều người khác nữa đến tận nay Ø Thầy bắt đầu chơi nhạc Bach khi nào? Khi tôi khám phá ra một quyển sách ở Đức do Hans Dagobert Bruger viết về bộ sưu-tập tác phẩm của Bach dành cho sáo. Tôi vui mừng lập tức chọn ngay vài bài trong đó để trình diễn ở Paris vào buổi biểu diễn kế tiếp. Bạn bè thì không tán thành ý tưởng đem nhạc Bach chơi bằng guitar nhưng tôi mặc kệ lời khuyên của họ bởi vì tôi thích phạm lỗi lầm một mình tôi thôi. Ø Thưa Thầy, thế tại sao rằng dù đã có cao-trào của cây đàn guitar trong thế kỷ 19 nhưng vẫn chưa có tiết-mục riêng cho nó khi Thầy bắt đầu trình tấu? Bởi vì cây đàn guitar là một nhạc cụ rất phức tạp. Vì vốn là một lọai đàn dây duy nhất thật sự có tính đa âm. Nếu bạn không chơi đàn nầy thì không thể nào bạn sáng tác được..và nếu bạn không chơi giỏi nữa. Thí dụ như, nó giống như một dàn nhạc giao hưởng mà chúng ta nhìn ngược chiều qua một viễn vọng kính. Ý tôi là bằng cách đó rằng mọi thứ, mỗi từng nhạc cụ của dàn nhạc đều nằm bên trong cây đàn guitar nhưng với âm thanh có kích cở nhỏ hơn. Nó có rất nhiêu màu sắc khác nhau,nhiều âm sắc khác nhau và chuyện cần thiết là phải phát huy những tính chất nầy của cây đàn. Thí dụ như..nếu bạn phải chơi.. ( đàn 6 nốt ). Nghe nầy..(đàn cũng 6 nốt đó nhưng ở vị trí khác trên cần đàn)… cũng vậy nhé.. (đàn lần thứ 3)..Tất cả những thứ đó đều có màu sắc khác nhau, và thí dụ như..cái gọi ở đây là “the pizzicato”..( đàn 8 nốt pizzicato hai lần ở 2 vị trí khác nhau trên cần đàn ). Thêm nữa nhé.. Cello nầy (Chơi âm hưởng đàn Cello).. Brass (Chơi âm hưởng kèn ).. pianissimo .. (chơi ngón Piamissimo). Đây không thật sự như là lắng nghe âm nhạc, nhưng, đúng hơn là Mơ trong âm nhạc. Ø Có phải ý của Thầy là khi một nhà sọan nhạc đã viết xong cho Thầy một bài gì đó rồi tiếp sau đấy Thầy sẽ định sắc màu gì để tấu hay chính họ sẽ định những điều họ muốn? Khi họ định, nói như thế nhé, phần tấu cho tác phẩm của họ bằng đàn guitar, phần đông họ làm tôi buồn cười bởi vì đó là chuyện không tưởng. Không thể nào thực hiện nổi cái mà họ muốn. Ø Thưa Thầy, Phản ứng đầu tiên của một nhà sọan nhạc như thế nào khi thầy cố làm ông ta thấy thích việc sáng tác cho đàn guitar? À, phản ứng đầu tiên cũng lại là phản ứng cuối cùng bởi gì ngay từ đầu khi họ đã nghe bài gì đó do họ viết đựơc thể hiện qua tiếng đàn guitar họ sẽ không bao giờ ngưng sáng tác cho đàn guitar nữa. Cho nên Castelnuovo đã viết hết chừng 140 bài. Ponce cũng vậy. Torroba, Turina, Tansman, Villa-Lobos, tất cả họ đã tiếp tục tới cùng. Ø Thầy đã nói rằng Torroba là người đầu tiên viết bài cho thầy? Vâng, Ông ta là người đầu tiên đáp lại yêu cầu của tôi. Sau ông là Turina và Falla. Nhưng ông chính là người đầu tiên. Ngay cả Standivarious cũng đã đóng đàn guitar, nhưng một cây đàn rất nhỏ và rất xinh cho một cô gái nào đó thuộc về giới thượng lưu.. không biết chơi đàn. Rồi thậm chí Sor cũng có một chiếc đàn guitar rất nhỏ; ..và nhân vật đã chỉnh sửa kích thước và hình dáng cho cây đàn guitar ngày nay là Torres, ở Mỹ hoặc ở Madrid , và Tarrega cũng dùng đàn Torres, nhưng Tarrega không có ý định biểu diễn trình tấu trong những sảnh đường lớn. Kể từ hồi tôi thành một nghệ sỉ quốc tế thì tất cả các nhà chế tạo đàn guitar đã cố sức làm.. làm cây guitar thật sự mạnh mẻ hơn, và họ đã thành công. Lần đầu tiên tôi gặp Ramirez Mamuel Ramiréz là năm 1912, khi đó tôi đến Madrid lần đầu tiên. Tôi đến tiệm của ông nhưng lúc đó tôi ăn mặc theo một cách rất lố lăng: Tôi mang ca-vạt to tướng , lọai có xếp li đổ xuống, một áo ghi-lê-áo vest-bằng nhung, tóc để dài đội một cái nón kỳ-cục, và sau cùng là một cây gậy rất chiến để “thủ-bộ”. Như vậy đó, tôi bước vào tiệm của Ramiréz. Ramiréz nhìn tôi một cái và bắt đầu cười mỉm và tôi hơi thấy khó chịu. Nhưng từng chút, từng chút chúng tôi trở thành bạn với nhau và ông ta cho tôi xem cái đàn guitar mà tôi thấy tuyệt nhất. Kể mọi chi tiết ngày hôm đó thì là quá dài, nhưng sau khi tôi đàn và đàn và đàn, ông cầm cây guitar đưa cho tôi : “Ta cho cậu cây guitar nầy, cậu em.” Tôi trả lời bằng một cử chỉ rằng tôi không có tiền để trả cho chiếc đàn..trả giá của chiếc đàn rồi lúc đó ông bảo tôi “Trả cho ta không bằng tiền đâu, nhưng bằng cách làm cho nó nổi tiếng khắp nơi trên thế giới.” Mãi cho đến khi tôi đã chơi đàn Guitar được 30 năm rồi thì Hauser- ở Zurich mới làm cây đàn ngọai thứ ba mà tôi đã từng dùng. Và với cây đàn nầy tôi tôi đã chơi sau cây Ramiréz cho đến tận 6 năm trước. Và sau hết, Fleta và Ramiréz cung cấp cho tôi nhiều đàn mới. Fleta là một trong những tay làm đàn Lute giỏi nhất đã sinh ra tại Tây ban Nha Guitar là một nhạc cụ rất khó làm thành hòan hảo. Nó được là từ nhiều lọai gổ. Nó là-nói theo thế nầy nhé-là một hợp chất của rừng vì nó được làm bằng gổ cây palisander-Hồng đào, Cẩm-lai, Mun, Pruce, và những lọai khác nửa để trang trí và mỗi lại gổ phải là lọai hạng nhất. Rất rắc rối để có một cây đàn guitar với chuẩn một nhạc cụ hòan hảo. Rồi khi tôi đến với thế giới âm nhạc, tôi bắt đầu trình diễn trong những sảnh đường lớn thì kể từ đó các nghệ nhân làm đàn đã cố làm tiếng đàn được hay hơn và mạnh mẻ hơn. Để nhạc cụ nầy có được âm thanh mạnh mẻ và ngọt ngào quả là một thành quả tuyệt vời của các nhà làm đàn. Nhưng nó cũng hàm ý trong đó –cái kết quả hòan hảomang đến đó- là phẩm chất móng tay của người chơi đàn. Ai mà không có được từ trời sinh phẩm chất móng tay đáp ứng cho âm thanh mạnh và ngọt thì nên thôi chơi đàn [ Ý của Segovia chỉ bao hàm trong trường phái Guitar cổ điển thôi, tất-nhiên]. Điều khó khăn đầu tiên là được sinh ra với các móng tay có phẩm chất tốt. Phẩm chất thứ nhất là móng tay phải mạnh, khó bị gảy.Phẩm chất thứ hai lại là-đồng thời-móng lại phải đủ mềm để tạo âm hưởng. Không có đựơc tiếng rền vang hay thì sức quyến rủ của cây đàn chắc chắn là sẽ biến mất. Guitar là nhạc cụ cho câu đối thọai tình yêu ta dành cho người phụ nữ ta yêu. Nếu nàng phản bội ta thì ta dùng cây Cello. Để mở rộng trái tim ta đến người bạn và nếu người bạn nầy được hàm ý trong cái thiếu chung thủy nói trên trong tình yêu thì hãy chọn đàn Organ để trình tải nổi đau buồn của ta đến thượng đế. Tôi không nhớ nổi tôi được sinh ra ở đâu. Nghe nói rằng đó là Linares và Linares là một ngôi làng nhỏ-làng hầm mỏ, và chẳng có gì quan trọng ở đấy. Rồi gia đình tôi dọn đến Jaén, Jaén thì khác. Ở Jaén có một nhà thờ rất đẹp-dù nó bao gồm nhiều phong cách-nó vẫn rất đẹp. Và rồi cũng có nhiều khu phố rất đẹp. Khi tôi chừng 8 tuổi thì thi tôi bắt đầu bị cuốn hút bơi âm nhạc và tôi đến với piano, cello và vĩ cầm, nhưng những tay chơi các nhạc cụ đó lại chỉ ở mức tầm thường thôi, và thay vì làm tôi mê thích thì họ đã đẩy tôi xa rời các nhạc cụ đó.. Nhưng tôi đã nghe tiếng đàn guitar dù chỉ trong tay của một người dân giã, vẫn giử được âm hưởng man mác buồn của nó. Rồi tôi bắt đầu tự học guitar. Từ Jaén tại đây chúng tôi dọn sang Granada, lúc đo tôi chỉ chừng 2 tuổi, để mở đôi mắt mình đến với nét đẹp của Granada, để được tái sinh lần thứ hai, lần quan trọng nhất. Linh hồn của Granada là thanh âm của nước mà đi đâu bạn cũng gặp. Nó luôn luôn đưa nôi cho những tâm hồn nhạy cảm vởi thơ ca. Nước đến từ Sierra Nevada, trong mùa hè nó tan chảy đổ về với lượng rất lớn. Ở đây tôi đã bắt đầu chơi guitar theo hướng từ nào đến giờ tôi đã chơi. Ý tôi là, không phải Flamenco, mà là Guitar cổ điển.. Bây giờ chúng ta ở đây, tôi nhớ lại thời niên thiếu, tôi cảm thấy thú vị, thiệt vậy, rằng một cậu trai 14 tuổi lại đã có thể từ bỏ gia-đình và bè bạn và cái xứ sở xinh đẹp nầy để tuân theo con đường định mệnh của mình. Tôi nhớ lại hồi tôi đến Granada, khi tôi thấy Alhambrra lần đầu. Và sau đó tôi đã đọc biết được rằng tất cả các lớp gạch đá đã được nhà kiến trúc lấp đầy với không khí, ánh sáng và màu sắc. Và đây là cái ấn tượng bạn sẽ có khi ngắm phần nột thất tuyệt vời của ngôi hòang cung Ả-rập nầy.. Tham vọng của tôi là chuộc cây guitar lại từ bàn tay của các nhạc công Flamenco để đưa nó lên sân khấu cạnh bên những nhạc cụ khác. Nhưng ,luôn luôn, các bạn tôi thường dẫn tôi, ép tôi đến với một cuộc sống bình thường hoặc đến hòang cung Ả-rập nầy để chơi nhạc lúc 4 hoặc 5 giờ sáng. Granada-nói như thế- là khúc nhạc -cảnh của đời tôi, nhạc đệm muôn thuở cho bước hành trình tôi trên khắp thế-giới. Luôn luôn hể tôi có thời giờ là tôi đến đây để lại được đắm chìm vào cái đẹp của Granada. Có một nhà thơ Mễ vĩ-đại, Francisco de Icaza đã kể về một người ăn-xin mù hát rằng: “Quý Cô ơi xin bố thí, vì không có điều gì trên thế giới nầy là buồn thảm hơn là bị mù ở Granada.” Ø Thưa Thầy, Thầy đã sống nhiều lần và nhiều nơi khác nhau, ở Montevidéo,New York,Geneva và Madrid, điềi gì đã đưa Thầy trở lạ Andalusia? Bởi vì nó là quê hương của tôi và nó là một quê hương có trời xanh, chim muông, hoa, cây trái, tình yêu , phụ nữ và rượu ngọt. Và tôi đã được sinh ra giữa tất cả các thứ đó. Ø Thầy đã được sinh ra ngay giữa quê hương của Flamenco, thế nhưng Thầy lại nói mình đã phải cứu chuộc cây đàn guitar ra khỏi đôi tay của những người chơi Flamenco. Bây giờ thái độ của Thầy đối với Flamenco như thế nào? Flamenco chân chính, truyền thống thật sự của Flamenco, thì đẹp lắm. Đẹp. Bất hạnh thay, Flamenco hiện nay lại phải chịu khổ- ải đúng y như những nghệ thuật quan-trọng khác. Bạn có thể thấy được lọai nhạc cụ thể… các tranh, thơ trừu tượng, và mọi thứ. Mọi thứ đều hổn lọan, và Flamenco cũng thế. Tim thấy một người đàn, hát hoặc nhảy Flamenco hay là chuyện lạ. Rồi tất cả các lọai Flamenco hiện đại đó làm tôi thấy căm ghét Flamenco sâu sắc. Ø Thế nhưng Thầy vẫn luôn ngưỡng mộ thơ Flamenco-thơ truyền thống của Andalusia? Ồ ,Vâng! Thơ-ở Andalusia-lf một phương tiện để truyền tải tất cả mọi cảm-xúc của trái tim. Thích vụ như, nếu bạn thích, tôi có thể kể cho bạn nghe mộtbài thơ dân gian nhỏ . “Phong cảnh bảo chiếc lưỡi rằng : “Hãy đi và tìm những từ-ngữ có thể nói lên được những gì tôi nói.” Ø Thơ đã luôn gần gủi với Thầy chăng? Vâng. Tôi luôn là bạn cùng các nhà thơ vĩ-đại. Bạn biết Lorca chăng? Thí dụ như, Garcia-Garia Lorca mà tôi quen ở Granada. Ông đã..tội nghiệp ông đã mất trước tôi (Segovia dùng câu rất hay là He was.. the poor man was younger than I.) và Antonio Machado và Juan Ramón Jiménez. Juan Ramón Jiménez được giải Nobel và về sau sống ở Peurto Rico. Ông là một trong nững nhà thơ vĩ đại nhất, thanh nhã nhất. Một trong những quyển sách ông viết khi còn rất trẻ. Khỏang chừng 1912, là Platero và Tôi. Đó là chú lừa thường theo chân ông trong tất cả chuyến bộ hành qua khắp đất nước và ông đã cho nó thành kẻ tin cậy thân-sâu nhất. Ø Đó có phải là những bài thơ được dàn dựng bởi Mario Castelnuovo-Tedesco? Đúng, Ông ta trích ra 28 chương của quyển sách và in thành các ấn bản dành cho đàn guitar, và một trong chúng là “Lullaby Arrulladora” mà tôi sắp chơi đây. Đó là một cô gái nhỏ ngồi ru em trước cửa căn nhà nhỏ của ông và Platero đang bước băng qua khu rừng thông, và nó đến..từng chút từng chút, gần căn nhà, nơi đó nó nghe bài hát nầy và cũng ngủ thiếp đi. Narrator (translating the poem read by Andres Segovia in Spanish ) [ Đọan nầy xin không dịch vì khung nội dung chỉ chú trọng đến phần hỏi đáp.] “The coalman’s little girl, pretty and gruppy as a coin is at the door of the hut . seated on a tile rocking her baby brother to sleep.” “Quivering month of May,burning and bright as a sun inside.” “In the luminous peace that can be heard the pan stewing in the field, The rutting of the houses in the meadow, The joy of the wind from the sea in the tangle of eucalyptus trees.” “Sweet and gentle the coalgirl sings: “My baby will go to sleep in the grace of Our Lady Shepherdess.” “Pause.” “The wind in the treetops.” “As my bay falls as sleep. So does the lullaby singer.” “The wind.” “Platero wanders tamely among the scorched pines, Little by little getting closer.” “The he lays down on the dark earth, And to the sound of a mother’s song, Dozes just like an infant.” Segovia : Tôi có biết gia đình của Vợ tôi, Emilitia, cách đây chừng bốn mươi năm. Hiện giờ Emilitia được 30 tuổi. Và rồi khi tôi trở lại Tây Ban Nha sau chiến tranh, vợ tôi cũng học đàn, trở thành môn đệ của tôi trước khi thành “ nữ chủ nhân”của tôi. Giờ thì cách đây 5 năm-hơn năm năm- chúng tôi thành hôn và cô ấy luôn giúp tôi mọi việc. Ø Thưa Thầy, chuyện có vẽ trớ trêu là một số bài nhạc Andalusia đồng hành với Thầy và cây đàn guitar đã được viết từ hai người xứ Catalan, Albeniz và Granados, và vốn lại viết cho đàn dương cầm. ( Gật đầu) Bất hạnh thay là dành cho dương cầm, nhưng xin đừng quên rằng bất cứ bài nhạc nào dược viết với phong các Andalusia tất phải nhớ đến cây đàn guitar; và những sọan thảo cho các bài nhỏ đó cho đàn guitar là một dạng gọi là đền bù đó vậy. Ø Vẫn thường có một số thiên kiến chống lại những biên sọan của Thầy dành cho Guitar, ngay cả tại Tây Ban Nha? À,, tại Tây Ban Nha nhiều hơn những nước khác vì Tây Ban Nha chỉ gán đàn Guitar với Flamenco thôi, và tôi phải tranh đấu để thuyêt phục công chúng cùng các nhà phê bình rằng cây đàn guitar có khả năng trình tấu được. Mà thật vậy.. Nếu Llobet mà đã mời Albeniz và Granados viết nhạc cho guitar thì tất sẽ hay hơn rồi. Ø Cả hai người có ai nghe được biên sọan của mình cho Guitar chăng? Tôi nghĩ rằng Granados, Vâng..Granados đã nghe “Danzza cung Sol” và Danze cung Mi” Ø Thầy có biết những phản ứng của ông ấy chăng? Tuyệt hảo. Ông đã nghĩ thế..ông đã nói với Llobet, người đã chơi cho ông nghe, rằng những điệu múa nghe bằng guitar hay hơn, với âm hưởng và màu sắc phong phú của nó, so với đàn dương cầm. Segovia (tự sự) : Tôi đã bị cuốn hút bởi tình yêu dành cho nơi đây và cái tỉnh lặng của cuộc sống tôi có nơi đây đến độ là trong năm nay tôi đã từ chối-lần thứ ba- chuyến đi đến Úc. Đi Nhật cũng vậy và đi Nam Mỹ nơi mà tôi đã đến rất nhiều lần. Và rồi sau khi chấm dứt kỳ nghỉ tại đây, tôi sẽ trình tấu chừng ba hoặc bốn buổi mỗi tuần trong hai hoặc ba tháng. Khi phải ra trước công chúng tôi luôn cảm thấy sợ. Đây không phải là do tôi không tin tưởng nơi chính mình, mà là có rất nhiều cái không lường trước được – Kích thước của sảnh đường, nhiệt độ. Độ ẩm- và cây đàn guitar thì lại rất chướng. Đôi khi nghe nó rất hay, đôi lúc thì không hề. Và nói về chuyện sợ sàn diễn thì có một nữ diễn viên nổi tiếng, Sarah Berthardt, chị đã đi chung với một cô bạn của mình vốn là một cô gái nhỏ xinh đẹp, không có tài năng chi cả. cô nầy đã nói “ Tôi không bao giờ bị “Khớp”. Đó là các của người Pháp nói về việc “sợ sàn diễn”, và chi , Sarah Berthardt đã trả lời : “ Hãy đợi đã cưng ơi. Khi em có được tài năng thì em sẽ bị “Khớp” [trac] Segovia [ nói với Khán thính giả ở Paris sau buổi trình tấu của mình ]: -Tôi xin cám ơn rất nhiều, rất nhiều vì sự tiếp đón của các bạn đã làm tôi thấy rất cảm động. Tôi muốn tiếp tục đàn thêm nửa cho các bạn , nhưng cây đàn hiện đã bị..điếc rồi.” Ø Thưa Thầy, Thầy còn mong tiếp tục nghiệp dĩ mình trong bao lâu nữa? Đó tùy thuộc vào sức khỏe và cũng tùy thuộc vào sự mê thích mà tôi còn vẫn có thể khơi lên trong công chúng, và hãy tin tôi: Tôi sẽ không bị về hưu nhưng tôi sẽ nghỉ hưu. Ø Trong những ngày tháng ban sơ, Thầy có bao giờ mơ đến rằng một ngày nào đó cây đàn guitar trong cuộc đời mình sẽ được chấp nhận rộng rãi như đã được như ngày nay chăng? Từng chút từng chút, tôi đã được thuyết phục để tin về chuyện đó bởi vì tôi đã đo lường được cái mê thích mà cây đàn guitar đã gieo vào lòng quần chúng, vào các nhà phê bình. Và vào các nhà sọan nhạc. Ø Có bao giờ Thầy tưởng tượng rằng nó sẽ được giảng dạytrong các nhạc viện như hiện nay chăng? Ồ, đây sẽ là công việc sau cùng mà tôi sẽ cống hiến mọi năng lực của mình bởi vì thật là đẹp thay khi nắm bắt được, thuần thục được và gợi hứng thú trong đầu óc giới trẻ, miễn sao là họ được trời ban cho tài năng âm nhạc. Ø Thưa Thầy, Thơ của Andalusia vẫn luôn xóay vào đau khổ của cuộc đời và thảm kịch của cái chết. Thầy chấp nhận chúng như thế nào? Điều nầy rất khó trả lời bằng một câu, nhưng trong số nhiều lý do khác, có lẽ đã có hai bổ sung nhau. Trước tiên, chúng ta thường quen với đánh mất mọi thứ trong lịch sử chúng ta, và rồi thật là rất dễ dàng bị mất đi niềm vui mà chúng ta có được trong cuộc sống nơi đây. Lý do thứ hai bổ sung cho lý do thứ nhất là chúng ta là những người tin tưởng mạnh mẽvào cuộc sống khác và nếu chúng ta lìa bỏ cuộc sông nầy, chúng ta đi thẳng qua cuộc sống khác. Ø Thầy có tin rằng có cái chi đó còn để lại cho mình ở thế giới khác chăng? Ở thế-giới khác ư? Tôi không biết nhưng tôi có nhớ đến chuyện một người hấp hối được một linh mục an ủi, kể cho nhiều cảnh đẹp và,,, à .. những việc khác trong thế giới bên kia, và người đó trả lời rằng, : “ Hãy tin con đi, không nơi nào được như chốn quê nhà.” Tôi thì cũng cảm thấy như vậy, nhưng..a.. bất hạnh thay là tôi phải tuân theo ý Thượng đế của chúng ta. Thế nhưng tôi vẫn hằng cầu nguyện như thế nầy : “ Lạy Chúa tôi, con không xứng đáng với vinh danh của Chúa; con không xứng đáng lên chốn thiên-đàng, con chỉ xin Chúa một ân huệ lớn lao, Hãy để con ở lại đây vậy.” ANDRES SEGOVIA (21.1.1893- 3.6.1987 ) Các bạn có thể tìm xem trích đoạn DVD nầy trên Youtube. [ame=http://www.youtube.com/watch?v=q1_MeFzql2M]YouTube - Segovia at Los Olivos - Part 1/7[/ame] AB
  18. 1 point
    Trên tinh thần cùng góp ý để học hỏi lẫn nhau, AB cũng xin có ý kiến như sau: Trước đây AB cũng áp dụng cách để tay của A.Segovia, tức là tay phải tì vào đàn ở khủyu tay, bàn tay bẻ hơi thẳng góc với dây đàn. AB chỉ học lóm nên thật sự không biết là A.Segovia có dạy như vậy hay không? Tuy nhiên sau này, AB thấy các guitarist tì tay ở vị trí trước khủyu tay một chút, như vậy cánh tay sẽ tự do hơn và những khi chạm ngón nhanh bàn tay sẽ hơi ép xuống mặt đàn. Góc của các ngón thì hơn xéo, móc vào dây đàn ở mép trái của móng. Như vậy, chúng ta có thể tạo ra nhiều âm sắc khác nhau bằng các cạnh móng khác nhau.rolleyes: Các bạn thử quan sát các guitarist khác sẽ thấy chuyện này rất rõ. Một điều khác là A. Segovia không hề đàn một bài nào của trường phái Guitar Châu Âu hay Châu Mỹ như Barrios (như bài của DK Dũng viết), hay Regondi, Mertz. Vì vậy, trong thời trước ít có ai biết về những nhạc sĩ này.:cray: AB
  19. 1 point
    Anh Vietteiv than men, Cac bai viet cua anh hay lam, rat day du va moi nguoi cung thay duoc su nhiet tinh cua anh. Neu co the duoc, xin phep cho DKD viet them vai dong ma D da tinh co suu tam duoc anh nhe. ...Tháng 6 năm 1920, cả Barrios và Segovia cùng lúc đều ở Montevideo, Uruguay, trong 5 tuần hai tay guitar không gặp nhau mặc dù đang ở trong cùng 1 thành phố. Cho đến đầu năm 1921 hai người mới gặp nhau tại Buenos Aires. Sau đó Barrios còn trình diễn trước "cầm thủ vĩ đại " nhân dịp đến thăm nhà Segovia, theo Klinger, người viết tiểu sử Barrios thì: “Barrios đã trình bày cả một “dòng thác” các tuyệt phẩm làm cho Segovia phải kinh ngạc...hơn nữa: ông ấy đã thua đứt. Sau gần 2 giờ diễn ông (Barrios) được bậc thầy (Segovia) chúc tụng. Có một tác phẩm Segovia rất thích và tỏ ý muốn chơi trong các buổi diễn của mình. Barrios thân ái đề tặng Segovia một bản sao. Thế nhưng tác phẩm này Segovia sẽ không bao giờ chơi. Lí do: nếu ông ta chơi nó với tất cả khả năng điêu luyện của mình ông sẽ nâng Barrios lên một tầm cao mà không ai có thể vươn tới, và như vậy sẽ làm giảm uy danh của chính mình”. Tác phẩm mà Segovia rất thích đó chính là “La Catedral”. Năm 1921 Segovia chưa đạt được uy tín tuyệt đối như các thập niên sau này ông sẽ có, thế nên ông ta sẽ chẳng mạo hiểm so tài. Nếu ông ta thực tâm thì hẳn ông đã chơi “La Catedral” cũng như các tác phẩm khác của Barrios và giúp Barrios tổ chức diễn ở Châu Âu và ở Hoa Kỳ. Mãi tới nhiều năm sau Barrios mới nhận ra rằng Segovia chẳng phải là bạn mình, ông bảo Segovia “điếc trong trái tim”. Barrios công tâm công nhận Segovia sở hữu một kỹ thuật xuất chúng, bù lại ông tự hào về khả năng sáng tác của mình – một khả năng đòi hỏi trình độ và tài năng vượt xa những yêu cầu thuần túy kỹ thuật của một “nhạc công”, dẫu sao ông cũng đã quá khiêm nhường để thấy rằng về mặt kỹ thuật ông cũng chẳng hề kém cạnh ai...
×